Galatea - Long fic

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:53 pm

Chap 12(cont)

Tiếng chuông cửa vang lên.
" Để cháu mở cho." Conan nói với tiến sỹ Agasa, người mà cậu đang phụ giúp trong bếp. Cậu mở cửa và nhìn lên người khách." Ran-neechan?"
" Chị mang cho em ít quần áo, và cặp sách đi học." Ran vừa nói vừa đưa các thứ cho Conan, trong khi cố gắng giữ chiếc ô thăng bằng trên vai cô.
" Em cám ơn chị. Chị có muốn vào nhà ko?"
" Thôi, không cần đâu em. Chị phải về làm bữa tối. Gặp lại em nhé!"
" Bye chị!" Conan nói, hơi bị bối rối vì sự xuất hiện và ra đi bất ngờ của Ran.
"Àh!" Ran quay lại." Và, nhớ trở lại sớm, em nhé!"
Conan ép mình nở một nụ cười và nói." Okay." Rồi cậu nhìn Ran bước đi, cho tới khi bóng cô đã khuất khỏi tầm mắt cậu, cậu mới đóng cửa. Đi vào phòng khách để đặt các vật dụng của mình lên ghế, cậu cười với Haibara đang ngồi trên giường, kiểm tra chăn của mình, và tự hỏi làm sao cô lại ở đây. " Cậu đã dậy rồi àh? Cậu thấy thế nào?"
" Bây giờ là buổi sáng hay tối?"
" Tối. Cậu đã ngủ suốt cả buổi."
" Ồ!" Haibara mát xa hai bên thái dương của mình. " Hey, tớ đã nghĩ về việc đó- có gì buồn cười àh?"
" Cậu đã ngủ mà. Sao cậu có thể nghĩ chứ?"
Haibara "trao" cho cậu thám tử đang cười toe toét một ánh mắt hình viên đạn. " Sao cũng được. Tớ đã đi đến kết luận cần phải suy nghĩ, không cần biết là phải mất bao nhiêu thời gian."
" Được rồi. Tiếp đi..."
" Có phải sự thật cuối cùng đã khai sáng cậu, làm cho cậu vui vẻ đến kinh dị như thế ko?"
" Cậu có thể nói thế. Dù sao đi chăng nữa, tớ mới là người đã phải suy nghĩ cả buổi chiều. Nhưng tớ thực sự rất vui mừng khi nhìn thấy cậu trở lại làm chính bản thân mình."
" Vậy sao, tớ cũng vui lắm. Cảm ơn cậu."
" Xin lỗi. Cậu vừa định nói gì cơ?"
Haibara dừng, một cách có chủ đích, trước khi nói, " Nếu tớ có được tệp hồ sơ APTX-4869, tớ sẽ chế cho cậu thuốc giải."
" Tớ tưởng cậu đã bỏ cuộc?"
" Tớ đã bỏ cuộc." Giọng Haibara rất mềm mại, " Nhưng tớ nhận ra rằng việc làm cho cậu vui quan trọng hơn nhiều việc tớ chạy trốn và giữ cho bản thân ko liên quan tới mọi thứ."
" Ngốc ạh. Tớ có giống một người hy sinh hạnh phúc của người khác để đạt được mục đích của mình không? Tớ đã gọi cho Ran chiều nay và nói rằng có một sự việc bất ngờ xảy đến với vụ án. Cô ấy không được vui cho lắm, nhưng tớ không muốn ép buộc cậu. Nó không đáng phải như vậy." Conan nói, rồi sực nhớ ra cặp táp và đồ dùng vẫn trên tay mình, liền đi ra để đặt chúng lên sofa.
" Cậu thật ngu ngốc. Nếu tớ chế được thuốc giải độc, và nó thực sự có tác dụng. Thì cô ấy sẽ hạnh phúc, cậu sẽ hạnh phúc, và tớ cũng sẽ hạnh phúc."
Nếu nó thực sự có tác dụng......
" Cậu sẽ làm ư?" Conan hỏi và nhìn Haibara.
" Tại sao lại không chứ?"
" Àh không, không có gì."
" Vậy, cậu có liên lạc được với FBI không? Họ có thu giữ được máy tính từ tổ chức đó không?"
" Tớ vẫn chưa nói với cậu àh?"
" Chưa nói với tớ chuyện gì?"
" FBI sẽ chịu trách nhiệm điều tra toàn bộ kể từ bây giờ. Tớ không được liên lạc với họ trừ khi có trường hợp khẩn cấp xảy ra. Tớ sẽ phải ngừng cuộc điều tra lại."
Haibara mở to mắt." Và cậu thực sự sẽ tuân theo mệnh lệnh của họ?"
" Tại sao giọng nói của cậu lại khó chịu thế nhỉ?"
" Hình ảnh đáng kính của cậu trong đầu tớ đã bị xóa sạch. Thật may mắn làm sao!"
" Này, tớ tuân thủ chỉ vì tớ nghĩ rằng bây giờ là tốt nhất nếu chúng ta ở lại trong bóng tối một thời gian, chứ không phải là tớ đã biến thành một kẻ hèn nhát."
" Cứ tin những gì cậu muốn tin, cậu bé cứng rắn. Nhưng sự thật thì chỉ có một mà thôi!"
" Và điều tương tự cũng sẽ xảy ra với cậu. Bỏ sự bỡn cợt đi nào, có một vấn đề là, kể cả chúng ta có được máy tính từ họ, hệ thống tất cả các máy tính trong ngôi biệt thự đó đã sụp đổ hết,"
Haibara gật đầu." Tớ không ngạc nhiên. Còn việc thẩm vấn một thành viên trong tổ chức thì sao? Chắc chắn, với lực lượng đông đảo như vậy, FBI phải bắt được ít nhất một người."
" Còn một vấn đề khác nữa. Ngôi biệt thự đâu phải là căn cứ của chúng, phải không? Nó chỉ là một cái phòng thí nghiệm. FBI đến hơi trễ. Tất cả những người họ bắt được gần như không biết gì về BO. Họ chỉ là những trợ lý phòng thí nghiệm không được quan tâm. Những thành viên như bác sĩ Araide, Gin, Vermouth, đã đi hết cả- họ đã cảm nhận được có chuyện gì đó đang xảy ra."
" Được rồi. Vậy tổng kết lại, đây là một ngõ cụt, cho chúng ta và FBI."
" Chỉ một thời gian thôi........"
" Chỉ một thời gian thôi....."
" Đừng chán nản như vậy." Conan cho tay vào túi quần và ngồi lên thành ghế sofa." Tớ muốn hỏi cậu một điều."
" Có phải câu cậu định hỏi giống với câu cậu định hỏi vào lúc chiều nay, hay là một câu hỏi khác?"
" Câu khác. Nhưng nó có vấn đề gì sao?"
Haibara nhún vai.
" Tại sao cậu không nhận ra được ngôi biệt thự đó khi chúng ta tới đó?"
Haibara nhìn Conan và giải thích." Trước đó không có ngôi biệt thự nào hết. Đó là một căn hộ, trên đỉnh đồi hoang."
" Nhưng để xây dựng được một thứ như là một lâu đài thu nhỏ như Versailles của vua Louis XIV chỉ trong vòng chưa tới một năm...."
" Đừng hỏi tớ. Tớ đâu phải là kiến trúc sư."
" Vậy, thì-"
" Ai là thằng mất trí vừa bảo là sẽ ngừng điều tra vậy?"
Miệng Conan há hốc, hậu quả của việc bị ngắt lời. Cậu ngậm lại và cảm thấy luồng sát khí trong mình đang tăng lên ngùn ngụt.
Haibara cười điệu đà." I love you, too." cô nói với giọng mỉa mai.
" Ăn tối thôi nào!" Bác Agasa công bố.

( Hết chap 12)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:54 pm

Chap 13: When the sun sets fourty- four times.

Cô đang ngồi trên chiếc ghế mà cô mang ra từ nhà. Sau khi xem xét kỹ bầu trời âm u phía trước và kết luận rằng các đám mây sẽ chẳng chịu dọn đi sớm, cô duỗi chân, ngọ nguậy ngón chân của mình, chút cau mày khi nhìn thấy đôi dép ẩm ướt. Bàn chân cô lạnh quá. Cái gì đã khiến cô ra ngoài vườn vào lúc này? Sự dừng lại của những cơn mưa dài ngày và hương vị tươi mát của không khí, cô nghĩ, tay gạt một vài sợi tóc lòa xòa trước mặt, cô rùng mình trước những cơn gió se se lạnh xuyên qua lớp vải mỏng của bộ đồ ngủ, và... còn một cái gì đó khác nữa.
Ngước nhìn bầu trời mù mịt một lần nữa, cô nghe thấy tiếng cửa sau được mở và đóng lại, cùng với tiếng bước chân đang đi trên cỏ. Mặt trăng và những ngôi sao không xuất hiện, trong cô dấy lên một cảm giác phức tạp, một phần khuây khỏa, nhưng một phần lại thất vọng. Đáng lẽ đêm đó sẽ có nguyệt thực. Cô đã luôn muốn nhìn thấy tận mắt, mặt trăng màu đỏ hồng khi nguyệt thực toàn phần được diễn ra. Khi cô có cơ hội được ra ngắm hiện tượng thiên văn hi hữu này. thời tiết lại không được thuận lợi.
" Màu sắc u sầu của mặt trời khi hoàng hôn, và màu sắc kì lạ của mặt trăng trong thời gian nhật thực," cô nói với chình mình, cũng như là đang nói với người đang tới bên cạnh cô. ".. cả hai đều là màu đỏ. Thật là tiếc khi sau này tớ không có cơ hội để ngắm nhìn chúng."
" Thật là ngu ngốc khi nói như vậy." Conan nói, cậu làm Haibara ngạc nhiên khi quấn một chiếc chăn nhỏ qua vai cô ấy. " Nguyệt thực xảy ra là chuyện bình thường, nói một cách tương đối. Tớ chắc chắn rằng cậu sẽ nhìn thấy nó ít nhất một lần trong cả cuộc đời cậu".
Mỉm cười một cách buồn bã, Haibara biết rằng Conan không hiểu những gì cô ấy vừa nói." Khi tớ còn ở Mỹ, tớ đã đọc một cuốn sách." Trong lúc cô nói, Conan bước về phía trước để đứng bên cạnh cô." Nhân vật chính trong cuốn sách đó, vào một ngày nọ, đã được ngắm mặt trời lặn tới 44 lần trên một hành tinh khác. Ước gì, tớ cũng có thể làm như vậy."
Hít thật sâu và ngước nhìn lên bầu trời, Conan nói trong hi vọng có thể phần nào xóa đi bầu không khí nặng nề,.." Con người cũng xem hoàng hôn, khi người ta vui. Đó là một vẻ đẹp của thiên nhiên. Và màu đỏ luôn tượng trưng cho tình yêu... Cậu biết không? Cậu nên suy nghĩ về việc đổi tên mình từ Ai( buồn bã) thành Ai( tình yêu)." Cậu cười với Haibara.
" Tớ không có lý do gì để làm điều đó."
" Cậu có mọi lý do để làm điều đó. Như bây giờ, tại bữa tối, kể cả khi cậu làm như cậu đang khó chịu với ông tiến sĩ, nhưng ánh mắt cậu- và ánh mắt ông- đều tràn đầy tình yêu thương. Và cậu còn có bạn- tình yêu của bạn bè. Thời thế đã thay đổi, Haibara àh!"
Chỉ là tình yêu của bạn bè? Haibara nghĩ một cách mệt mỏi, nhưng ngay lập tức vùi sâu suy nghĩ đó. Đừng đòi hỏi quá nhiều, cô gần như có thể nghe thấy. " Chuyện gì với cậu vậy? Đột ngột tới đây và đưa ra lời đề nghị thay đổi cái tên giả của tớ?"
" Đáng lẽ người hỏi câu đó phải là tớ? Suốt bữa tối, cậu vẫn ổn. Bây giờ thì trông cậu buồn quá. Chuyện gì vậy?"
" Tớ không buồn." Haibara phẫn nộ trả lời. " Chắc hẳn là do sự âm u của thời tiết nên cậu mới thấy thế."
" Tất cả bọn họ đều nói thế, đúng không? " Tôi không buồn" khi họ thực sự buồn và mệt mỏi. Giống như mọi người luôn nói " Tôi ổn" khi họ không ổn chút nào."
" Vậy họ sẽ phải nói thế nào nếu họ thực sự vui vẻ, và ổn?"
" Giống như vậy, tớ đoán thế." Chàng thám tử nhún vai trong khi Haibara chống lại việc đảo mắt liếc chàng thám tử của mình. " Nhưng giọng điệu sẽ khác. Thậm chí là cả cách dùng từ. Dù sao đi nữa, thì trực giác của tới nói rằng, cậu thực sự không ổn tí nào."
" Bingo. Cậu đang làm phiền tớ với kiểu nói chuyện vô lý của cậu."
" Không. Tớ không có ý đó."
Haibara thở dài." Vậy cậu tin vào trực giác của cậu hơn tin vào lời nói của tớ. Nhưng tớ là ai mà được đổ lỗi? Từ ngữ thì chỉ là từ ngữ, là căn nguyên của mọi hiểu lầm. Đó là một bị kịch đặc trưng của con người."
Conan đặt tay sau đầu, và căng mắt ra nhìn bầu trời, cố xua đuổi những đám mây. " Nhưng đôi khi chúng ta phải sử dụng từ ngữ để chuyển tải thông điệp của chính mình. Đó là cách duy nhất. Và rồi chúng ta phải tin tưởng người nói ra. Có nhiều vụ án tớ đã giải quyết mà trong đó, thủ phạm gây án vì những từ ngữ không được, chưa bao giờ được nói ra." Cậu thấp giọng..." Nhưng có những từ ngữ khác được thốt ra, những từ ngữ mà..."
" Một khi con người đã chết. Họ không thể hồi sinh. Vì vậy, những tên tội phạm sống phần còn lại của cuộc đời trong niềm hối tiếc lớn lao và nỗi buồn vô hạn sau khi tìm ra sự thật. Đó là những gì cậu muốn nói?" Haibara nhìn chàng thám tử. " Không phải chỉ có mình tớ, ai cũng nên có Ai ( nỗi buồn) trong tên của mình. Từ đó bao trùm lên toàn xã hội, dù cậu có thích hay không." Cô nhìn ra chỗ khác và quấn chiếc chăn chặt hơn quanh vai mình. " Máu cũng có màu đỏ. Một màu đỏ tươi trở nên đen đi khi nó khô."
" Chẳng lẽ xã hội này không còn Ai( tình yêu) nữa sao?" Conan hỏi nhỏ. " Tớ nghĩ quanh chúng ta có nhiều tình yêu hơn là nỗi buồn, nếu không chúng ta đã không thể tiến về phía trước như một loài người. Chúng ta sẽ bị chìm đắm trong nỗi buồn. Sẽ chết..."
Tiến lên phía trước ư...., chúng ta đâu có... Haibara nghĩ. Nhưng cô không muốn tiếp tục cuộc tranh luận vô nghĩa nữa. " Cậu có muốn ngồi không?" Cô hỏi.." Còn một cái ghế nữa..."
" Không. Tớ ổn. Cậu muốn ăn chút hoa quả gì không? Bác tiến sỹ đang chuẩn bị một chút lúc tớ đi ra."
Haibara gật đầu và Conan quay trở vào nhà.
Đệ tử Sherlock Holmes ngu ngốc, nếu một người hạnh phúc, thì người đó sẽ xem hoàng hôn duy nhất một lần, chứ không phải là 44 lần, Haibara nghĩ với nụ cười nhẹ và lặng ngắm nhìn những đám mây chậm rãi tạm biệt bầu trời. Nhưng cảnh tượng thiên nhiên đó thật đẹp, Haibara đồng ý. Cô nhớ lại lúc mình nhìn ra ngoài cửa số máy bay và ngắm nhìn thế giới. Ngăn cách bởi một lớp mây dày đặc, màu xanh của biển, và màu xanh của trời hoàn toàn giống nhau, và cả hai mở rộng về phía bóng tối. Nếu không có đất liền và những con tàu, chẳng ai có thể phân biệt được hai ranh giới đó. Vậy nếu như máy bay bay lộn ngược lại, đi ngược lại với định lý trọng trường, sẽ chẳng ai có thể biết được. Và cũng chẳng ngạc nhiên gì khi người cổ nghĩ rằng Trái Đất là một mặt phẳng dẹt: nó mở rộng ra mọi hướng, mở rộng ra về phía vô tận. Những con tàu thực sự rất nhỏ, nó trông như bị đóng băng cùng với thời gian. Chúng ta thật nhỏ bé, thật chẳng là gì...
" Như thế này có được không?" Conan hỏi, đoạn đưa một trái táo cho Haibara, cậu kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.
Lấy trái táo từ tay cậu bé, Haibara xoay tròn nó trong tay và mỉa mai. " Táo có màu thật đỏ."
Conan khịt mũi. " Có, nhưng nó cũng có màu vàng và màu xanh."
" Nó rất ngọt." Haibara nói sau khi cắn một miếng, không để ý nụ cười nhẹ của Conan và cái đỏ mặt vội vàng...
-o-
(còn tiếp)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:54 pm

Chap 13: When the sun sets fourty- four times (cont).

Sau khi Haibara ăn xong quả táo, hai người bọn họ chuyển tới hiên nhà phía sau, nơi những cơn gió chỉ thổi nhẹ nhàng. Haibara cũng nhân cơ hội đó để thay cho mình đôi dép ẩm ướt.
" Đáng lẽ, cậu nên thay nó sớm hơn." Conan nói, không hài lòng khi nhìn Haibara xỏ chân vào đôi dép khô. " Thật là không tốt khi cậu để đôi chân mình chịu lạnh trong một thời gian dài như thế."
" Tốt vì nó đã cho tớ thấy chân tớ lạnh tới mức nào." Haibara vặn lại và ngồi trên ghế."
Conan cũng ngồi xuống, để mặc thời gian trôi qua trong im lặng, sau một lúc, cậu quyết định mở lời:" Có một thứ tớ cần phải xác minh cho bằng được, bởi nếu không, tớ sẽ chìm trong sợ hãi."
Haibara nhướn mày lên." Và việc đó là gì?
" Cậu nói rằng thứ thuốc mà bố mẹ cậu đã nghiên cứu là để làm hồi sinh người chết. Và rồi cậu nói rằng tớ không cần phải lo lắng vì thứ thuốc cậu làm ra chỉ là thứ mà những cô gái mới cần, như búp bê vậy. Cậu nghiên cứu về APTX- 4869, đó phải chăng cũng là thứ mà bố mẹ cậu nghiên cứu?"
" Như tớ đã nói, tớ tiếp tục công việc của bố mẹ mình."
" Vậy tại sao công dụng của thuốc lại thay đổi?"
" Thay đổi?"
" Chiều nay, tớ đã nói, không suy nghĩ, là mục tiêu tối thượng của tổ chức là sự bất tử, bởi vì đó chính xác là những gì Choi nói với tớ khi ở trong phòng thí nghiệm. Nhưng nếu cậu suy nghĩ kĩ, thì làm hồi sinh người chết không hoàn toàn giống với việc tạo ra sự bất tử. Nó tương tự nhau, nhưng không phải là giống nhau. APTX-4869.... một thứ mà chỉ có con gái mới cần tới, và có liên quan tới sự bất tử, nó làm tớ nghĩ tới đảo Tiên cá( Mermaid Island)- những cô gái muốn bảo tồn, duy trì sắc đẹp và tuổi trẻ." Conan nheo mắt lại." Tớ muốn biết tại sao một thứ thuốc đáng lẽ phải được dùng để hổi sinh người chết trở thành thứ thuốc có tác dụng như những gì APTX-4869 đã làm với chúng ta?"
" Cậu muốn tớ nói những gì?"
Conan do dự trước khi trả lời. " Rằng cậu có lý do để thay đổi nó, rằng cậu không dựng nó lên để làm tớ nhầm lẫn."
Haibara cười." Bạn có lời hứa của tôi."
Sự nhẹ nhõm thoảng qua trên mặt Conan." Tớ có thể biết lý do được không?"
Lần này là Haibara do dự trước khi trả lời." Chúng tớ sẽ bị trừng phạt nếu làm xáo trộn thời gian... Tất cả chỉ có vậy."
" Tớ hiểu."
" Cậu đang quan tâm tới tính trung thực trong lời nói của tôi?" Giọng điệu của cô lộ dần sự hoài nghi khi cô tiếp tục; lời nói của cô gần như chứa đựng một chút đùa nghịch. " Cậu không thể cứ thế mà tin rằng tớ nói thật, đúng không? Đối xử với tớ như một nghi phạm."
" Ngay lúc đầu," Conan bắt đầu nói từ từ, " Tớ đã rất cảnh giác với cậu. Nhưng sau đó, tớ đã bắt đầu tin tưởng cậu. Còn nhớ lần cậu nói cậu bình tĩnh vì tớ đang trải qua những cảm giác mà cậu đã từng phải trải qua? Bởi vì tớ sẽ hiểu? Tớ cũng nói một điều y như vậy, trong tâm trí tớ. Mặc dù vậy, tớ vẫn cẩn trọng vì đó là con người tớ.
" Tớ biết." Cô nói trong khi Conan nhìn cô với sự bất ngờ lộ rõ trên mặt. " Làm thám tử cũng giống như việc làm một nhà khoa học. Chúng ta phải hoài nghi để có thể nắm giữ được sự thật. Chúng ta phải đặt ra câu hỏi, phân tích, rồi sau đó khám phá." Cô ngừng lại, " Nhưng có điều mà tớ không hiểu,...tại sao cậu lại quan tâm... tới tớ như vậy? Có phải là vì thuốc giải độc?"
Conan chăm chú nhìn bãi cỏ, đôi mắt cậu hướng về một nơi rất xa xăm. " Lần đó, khi tớ nghĩ tới một giả thiết là cậu đặc chế ra Galatea để giết... tớ đã rất giận dữ, nhưng tớ cũng rất sợ. Điều tương tự xảy ra khi Choi chết. Và rồi cậu khóc. Và nó giúp tớ hiểu ra mọi chuyện. Lý do tớ sợ không phải là tớ sẽ phải kết tội cậu một ngày nào đó, mà là cậu sẽ biến mất. Chiều nay, tớ đã nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu Cathy giết cậu? Có lẽ tớ sẽ mất tất cả lý trí. Khi cô ta chĩa súng vào cậu, đầu óc tớ trở nên trống rỗng, hoàn toàn trống rỗng. Thật là lạ. Tớ đã nghĩ rất nhiều chiều nay, cố gắng hiểu được chuyện gì đã xảy ra và lý do tại sao...... TỚ,....THỰC SỰ, THỰC SỰ....THÍCH CẬU, HAIBARA- AI. Như thế này, VÔ THỨC, TỚ ĐÃ RƠI VÀO TÌNH YÊU VỚI CẬU. Nó... thật lạ. Tại sao chuyện này lại xảy ra?"
"Cậu ghét phải yêu tớ lắm sao?"
" Không, không phải. Chỉ là tớ luôn nghĩ rằng tớ thích Ran. Một cơn cảm nắng, tớ đoán vậy. Một người chỉ có thể nhìn thấu mọi vấn đề với trái tim...."
" Cậu cũng đọc cuốn sách đó àh?" Haibara hỏi. Conan cười. " Cậu sẽ hối hận đó." Cô bé tóc nâu đỏ tiếp tục, " khi yêu tớ.."
" Tớ không phải là một đứa trẻ. Tớ biết tớ đang làm gì, và tớ chịu hoàn toàn trách nhiệm về những gì tớ làm." Conan đứng dậy, " Đi vào trong nhà nào. Lạnh rồi, và cậu sẽ bị cảm mất. Bầu trời sẽ không sáng kịp để ta xem nguyệt thực đâu."
" Này." Haibara gọi với ra, làm Conan dừng lại, cô đỏ mặt. " Đừng đối xử với tớ như một bông hoa. Chỉ vì... tớ yêu cậu... không có nghĩa là cậu có thể đối xử với tớ như với một bông hoa."
Phải mất một lúc Conan mới hiểu hết được những gì Haibara nói. Cậu trả lời với một nụ cười, và cũng nhận được một nụ cười đáp lại, " Tớ sẽ không làm thế đâu."
(còn tiếp)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:54 pm

Chap 13.5: Against time ( Tạm dịch: Ngược dòng thời gian)

" Chào mừng, tantei-san."

Conan quay người lại và nheo mắt khi nhìn thấy Cathy đóng chặt cánh cửa phòng thí nghiệm và khóa nó lại. Cậu vừa mới bước vào phòng, và không cảm nhận được sự hiện diện của ả, cho tới lúc này. Ả đang mỉm cười, nụ cười như thể ả thực sự vui mừng khi gặp cậu. Cathy đang mặc một bộ trang phục khá bình thường- một chiếc áo cao cổ màu nâu đỏ thẫm( mặc dù cậu không thực sự chắc chắn về điều này vì ánh đèn lúc đó rất mờ), quần jeans, và khoác bên ngoài một chiếc áo blue trắng.
" Cậu thế nào rồi?"
"Hoàn toàn tuyệt vời." Cậu hít một hơi thật sau và trả lời.
" May mắn có lẽ đã bỏ rơi cậu khi để cậu lọt vào tay tôi. Tôi là một trong số ít những người muốn mạng sống của cậu."
" Một trong số ít?"
" Oh! Cậu không biết sao? Trong số những người biết đến sự tồn tại của cậu, Vermouth và ông trùm bỏ ra rất nhiều nỗ lực để bảo vệ mạng sống của cậu. Trong khi đó, Gin và tôi thì không quan tâm mấy."
" Cái gì?"
Cathy lôi ra một khẩu súng từ trong túi áo, và kiểm tra nó.. "Cậu có thích thứ đồ chơi này không?" Ả nhìn Conan. " Cậu có tin vào thiên đường không? Ôi! Tôi vừa nói gì vậy? Có nực cười không cơ chứ?"
Conan tiếp tục mỉa mai." Elixir for long life. Chẳng phải các loại rượu hay được dán nhãn như thế sao? Chartreuse, bí danh của cô đó. Vậy mà cô lại tước đi mạng sống của mọi người..."
Cathy thốt lên. " Cậu đã tìm ra mối tương quan giữa rượu với thuốc trường sinh! Không tồi. Nhưng những từ ngữ cậu dùng không được công bằng cho lắm, tôi e là thế. Không cần biết cậu thông minh tới mức nào, và cậu gây ấn tượng cho tôi nhiều như thế nào, tôi vẫn sẽ phải lấy đi mạng sống của cậu."
" Đúng. Không công bằng. Một ngày nào đó, cái tước vị của cô sẽ chẳng còn ý nghĩa gì ngoài những từ vô dụng."
"Oh! Cậu không tin rằng tôi sẽ tìm được cách để có thể sống bất tử sao?"
" Bản thân loài người đã tìm kiếm sự bất tử hơn ngàn năm nay, nhưng chưa ai tìm ra được nó. Cô nghĩ là cô có thể sao?"
" Thật là tàn nhẫn khi nói như thế. Bản thân tôi cảm thấy rất xúc phạm. Hơn nữa, tôi đã gần tới đích rồi, nhìn quanh đi. Đây chỉ là một trong những phòng thí nghiệm mà tôi điều hành."
Conan nhìn chằm chằm vào Cathy." Tại sao nó lại tối như vậy?"
" Bởi vì nó rất phù hợp với lịch sử đen tối của nó."
" Lịch sử đen tối?"
" Có một tin đồn về phòng thí nghiệm này." Cathy giải thích, trong khi đó tay của ả đang với lấy một cái chai nhựa trong đó có chứa chất lỏng, mở một cái chai thủy tinh có gắn nhãn " Kali", sử dụng một cặp nhíp để gắp các mảnh kim loại, và thả nó vào chai nước. " Ngày xửa ngày xưa, một nhà khoa học điên đã nghe được lời thì thầm của ÁC QUỶ, thực hiện thí nghiệm chống lại thời gian, và phá hoại phòng thí nghiệm này." Một tiếng nổ nhỏ phát ra từ trong chai nhựa, làm cho cả Cathy và Conan giật mình, mặc dù cả hai biết rằng nó sẽ xảy ra. " Cùng với sự sợ hãi quỷ quyệt của nó." Cathy vứt cái chai vào thùng rác và làm mặt sợ sệt. " Nó rất sợ phải không?"
" Vâng. Rất sợ." Conan đồng ý một cách châm chọc, mong muốn rời khỏi phòng thí nghiệm. Tuy nhiên, cậu nhận ra rằng nói chuyện với Cathy cũng không phải là khó, và quyết định sẽ không rời khỏi đây sớm. " Vậy chuyên gì đã xảy ra?"
" Cậu không muốn biết đâu. Cậu cũng sẽ không muốn biết ai là nhà khoa học đó đâu. Sự thật sẽ khiến cậu sợ hãi mà co mình thành một cái cây. Tôi nghiêm túc đó." Cathy nói to hơn và nhấn mạnh vào những chữ cuối cùng, khi ả nhìn thấy biểu hiện người-này-cần-sự-giúp-đỡ-ngay-lập-tức trên mặt cậu bé.
" Vậy cô thì sao? Tại sao cô không bị tê liệt?"
" Bởi vì bản thân tôi cũng không biết được sự thật." Cathy cúi xuống để mắt cô chạm tầm mắt Conan..." Oh! Nhưng đó chỉ là lời đồn. Có thể nó chưa từng xảy ra. Tôi chỉ nghĩ nó thêm sự huyền bí cho phòng thí nghiệm. Làm cho việc làm việc ở đây thú vị hơn. Giống như căn hộ của tôi vậy, nơi mà bây giờ bị hồn mà của anh trai tôi ám ảnh- nó cung cấp một cái gì đó đáng kể cho không gian, và làm cho người sống ở đó thú vị hơn."
" Đừng nói với tôi đó là lý do cô giết anh trai cô."
" Nếu đúng thế thì sao? Eh?" Một biểu hiện lúng túng dần thay thế khuôn mặt tươi cười của Cathy. " Tôi có nói là tôi giết hắn không?" Thở dài, ả đứng dậy và chống tay lên hông. " Ôi! Tôi ghét những thám tử như cậu. Tôi là người cả tin. Nhưng cậu sao rồi. Tôi cần tìm ra cậu và Sherry, nhưng tôi không biết làm cách nào để lừa cậu ra ngoài. Dù sao thì, nó cũng không phải là vấn đề gì lớn. Tôi có thể làm sống lại anh trai tôi, nếu tôi muốn. Nhưng chờ đã, hắn đã bị hỏa táng. Thật không tốt thì nào."
" Tại sao cô lại cần phải tìm thấy chúng tôi?"
" Tôi muốn có thuốc giải độc. Nhưng tôi không rõ rằng ai trong số hai người sẽ mang nó trong mình. Đầu tiên tôi nghĩ Galatea chính là nó, nhưng không phải. Thật là bực bội khi tôi phát hiện ra nó không phải là thuốc giải độc. Thực ra, cậu sẽ an toàn hơn nếu nó là thuốc giải độc. Thôi thì, tiếc quá vậy..."
Conan nhướn mày lên và hỏi Cathy." Tại sao cô lại cần thuốc giải độc?"
" Đó không phải là việc của cậu. Vậy cậu là người giữ viên thuốc đó, hay là Sherry?"
Conan dừng lại và xin lỗi. " Không ai trong chúng tôi có nó cả."
Cathy cau mày. " Đó là một lời nói dối, tôi đoán là tôi sẽ phải tìm ra nó bằng vũ lực. "
" Chờ đã." Conan hét và sờ vào túi áo. " Tôi nghĩ cô ấy để trong túi áo của tôi." Cậu nói với nụ cười bẽn lẽn và ấn nút trên thắt lưng mình.
Cathy nhìn như thể cô vừa nhận được một món quà lớn. " Đưa nó cho tôi." Ả nhận thấy, " đó có phải là một quả bóng đá?"
Conan cười nửa miệng khi nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Cathy, cậu đá quả bóng vào ả khiến cho khẩu súng bị bật ra và văng vào miếng kính trên bàn. Buông ra vài lời văng tục bằng tiếng Ý, Cathy thò tay vào trong túi áo khoác, nhưng Conan phản xạ nhanh hơn với kim tiêm gây mê. Nhưng Conan không để ý rằng, khi cậu rời khỏi đó và xuống cầu thang tìm Haibara, Cathy đã lấy ra trong túi áo mình một con dao nhỏ và tự đâm vào chân mình khi ả đã ngã xuống.
-0-

" 38,7 độ." Bác sĩ Agasa đọc nhiệt độ trên chiếc nhiệt kế và lấy ra một cái áo len. " Đó không phải là sốt cao."
" Tớ nghĩ cậu nên ở nhà." Conan nói với hai bàn tay yên vị trong túi quần và nhìn Haibara. " Lần sau, đừng đi ra ngoài vào buổi tối mà không có áo khoác, mùa đông đang đến đó."
" Tớ khỏe. Tớ vẫn có thể đi học." Haibara nói và rời khỏi giường, lấy chiếc áo len từ bác Agase và mặc lên người. " Ở nhà cũng chẳng có việc gì để làm."
" Chờ đã, Ai." Conan gọi lớn, làm Haibara dừng lại khi cô đang chuẩn bị vào phòng tắm. " Phòng thí nghiệm.... tớ nghĩ đèn ở dưới đó đã bị hỏng và ở dưới đó rất tối, sẽ rất khó khăn để đi xuốnng dưới đó, phải không hakase?"
" Huh?"
" Vậy." Conan nhìn lên bác Agasa, người đang mang một bộ mặt khó hiểu." Sửa nó sớm nhé, hakase?" Cậu quay sang Haibara." Bữa sáng cậu muốn ăn gì?"
Haibara chớp mắt. " Cái gì cũng được."
" Okay. Hakase đi nào, đi làm đồ ăn sáng thôi."
Cô bé tóc nâu đỏ nhìn chàng thám tử trẻ kéo ông tiến sĩ vào nhà bếp trước khi bản thân cô bước vào nhà tắm, suy nghĩ của cô trôi dần về quá khứ. Sau khi rửa mặt xong, cô nhìn vào tấm gương và cau mày. Cô chưa bao giờ thích gương.
" Thực ra thì, gương luôn luôn phản chiếu sự thật."
Haibara nhìn ra cánh cửa, nơi Conan đang đứng tựa vào thanh dọc của cánh cửa với hai cánh tay bắt chéo trước ngực.
" Nó có thể sẽ không phản chiếu được sự thật cậu muốn nhìn thấy, chính bởi vì cậu đang che dấu sự thật đó." Conan bước vào phòng tắm, đứng bên cạnh Haibara, nhìn vào gương và nghiêm cứu hình ảnh của mình. " Nếu cậu cười với nó, nó sẽ cười lại. Nếu cậu cau có với nó, nó sẽ cau có lại. Cậu làm bất kỳ một khuôn mặt gì, thì nó sẽ phản chiếu lại y nguyên như thế. Nhưng cậu vẫn thế, chẳng thay đổi chút nào." Cậu cười với Haibara qua tấm gương. " Cậu rất đẹp khi cười, cậu có biết không?" Cậu vỗ nhẹ vào vai cô và nói trước khi đi ra ngoài cửa. " Bữa sáng xong rồi đó."
Một lần nữa, Haibara nhìn lại vào gương. Cậu làm bất kỳ bộ mặt nào với nó, thí nó sẽ phản chiếu lại y nguyên như thế. Haibara thè lưỡi với chiếc gương, tắt đèn và đi ra khỏi nhà tắm với nụ cười trên môi. " Đồ thần kinh."
Nhưng cuộc sống, nó cũng y như một chiếc gương vậy.

(end chap 13)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:55 pm

Chap 14: They found out (Part 1)

Vâng, lại một ngày nhàm chán nữa trôi qua. Dù sao thì, ngày nào cũng sẽ là nhàm chán nếu như cậu không được làm những gì mà cậu được sinh ra để làm- điều tra một vài vụ án ngẫu nhiên, và lôi một số thủ phạm xấu số ra trước công lý. Thực sự, điều cậu cần làm bây giờ là kiếm cho mình một cuộc sống mới ngay lập tức....Conan thở dài, cố gắng để bị nghe thấy, và cậu liếc về phía cô gái có mái tóc màu nâu đỏ. Nhưng.... chẳng ai để ý tới tâm trạng "chán nản" của cậu cả ( nếu như chúng ta có thể gọi tâm trạng cố-tình-gây-sự-chú-ý này là "chán nản" )"), vì cả ba đứa trẻ đều đang dồn sự chú ý của mình vào Ai-chan với hàng tá các câu hỏi về chuyến đi và tại sao Ai-chan lại bị ốm...
Tuy nhiên thì, cậu đang thầm mỉm cười ở trong lòng, khi ba đứa trẻ hỏi thăm về sự vui-tươi-đột-xuất của Haibara-san. Một chủ đề, mà theo cậu, cậu chả có liên quan gì tới cả... Ok ok, thì có một chút, Conan lập tức đỏ mặt khi suy nghĩ này ập tới.

Cố gắng loại bỏ tất cả các suy nghĩ trong đầu mình, cậu lắc đầu thật mạnh, và một lần nữa lại liếc nhìn về phía cô nàng cựu thành viên của tổ chức áo đen và, cậu cảm thấy đôi chút khó chịu. Không phải cậu khó chịu về giọng nói của cô ấy, hay hôm nay cô trông như thế nào, hay thực tế là cô đang nói chuyện với Mitsuhiko ( với một nụ cười? Nếu điều đó xảy ra thì đó lại là một chuyện khác), mà cậu khó chịu vì cô không chịu giúp đỡ cậu.
Mặc dù thì, điều đó thực sự phụ thuộc vào khoảng thời gian mà cậu hỏi cô ấy. Nếu như cậu chọn đúng thời điểm, cô ấy sẽ thả cho cậu một vài gợi ý về tổ chức. Còn nếu như không thì.. cô ấy sẽ... véo má cậu và nói rằng hãy cẩn thận về sự tò mò của mình. Và thực sự khó khăn khi phải sàng lọc xem thông tin nào là tốt, và thông tin nào là xấu.
Cảm giác như thể cậu đang đi vào một bức tường kính- cậu có thể nhìn thấy hết những thông tin ở bên trong qua lớp ngăn cách, nhưng không thể nào vươn mình ra và nắm giữ lấy nó. Chỉ thỉnh thoảng mới có người tới, giúp cậu gỡ tấm kính ra trong một khoảng thời gian cực ngắn, rồi cô ấy lại đá cậu ra ngoài tấm kính đó.

"Cho tới nay," Conan nghĩ, và trong đầu cậu đang sắp xếp lại những thông tin mà cậu đã thu thập được, " mình đã biết rất nhiều người có liên quan tới tổ chức này, và trong tất cả những người đó, quan trọng nhất là The boss. Mình biết tổ chức quan tâm tới những thứ thuốc kì lạ và phần mềm máy tính. Và gần đây nhất, mình đã biết về mục đích của tổ chức là nhắm tới sự bất tử và làm hồi sinh người chết. Nhưng các phần mềm máy tính thì có liên quan gì tới thứ này chứ? Đó là còn chưa đề cập tới việc hệ thống phần mềm máy tính đã bị bỏ hoang trong việc xem xét về toàn thể nhân loại.."
Nỗi lo lắng của Catherine Choi trong việc làm hồi sinh anh trai cô ta nhảy vào trong suy nghĩ của Conan. "Dù sao đi chăng nữa, thì chúng muốn làm hồi sinh ai? Chẳng phải tới lúc đó thì phần xác đã bị phân hủy hết rồi sao? Hay chúng đang tự chuẩn bị cho chính bản thân chúng, phòng trường hợp chúng bị chết vì tai nạn? Nhưng, vẫn còn quá nhiều vấn đề xảy đến. Chúng chỉ là không nhận ra những vấn đề đó hay, bản thân chúng còn có những kế hoạch khác nữa? Và cái tin đồn về phòng thí nghiệm đó cùng với những hình phạt về việc đi ngược lại thời gian là gì? Nhắc đến điều đó, chẳng phải Ai và mình cũng đang đi ngược lại thời gian sao? (Ý Conan muốn nói về việc mình bị teo nhỏ) Vậy tại sao, vẫn chưa có hình phạt nào xảy ra?..."
Conan dừng những dòng suy nghĩ của mình để tập trung vào cái ý nghĩ vửa nảy sinh trong đầu cậu. Trên thực tế, có rất nhiều phiền hà xảy đến với cái cơ thể này... Cậu cảm thấy da mặt mình càng ngày càng nóng lên khi cậu mường tượng ra cảnh cậu, trong hình dạng của Shinichi, tay trong tay với một Ai trưởng thành-....
" Conan-kun."
" Cái gì?" Conan hét lên, khó chịu vì bị gián đoạn trong ý nghĩ của mình, nhưng rồi, cậu cảm thấy hối hận ngay lập tức khi nhìn thấy biểu hiện giật mình xen lẫn sợ hại của Ayumi-chan. " Tớ xin lỗi, tớ ko có ý định hét lên với cậu. Cậu gọi tớ làm gì vậy?"
" Chúng tớ muốn nói với cậu về chuyến đi cắm trại cuối tuần này." Ayumi trả lời.
" Cậu biết chi tiết về việc này rồi chứ?" Mitsuhiko hỏi.
Lúc đầu, Conan hơi rối một chút. " Sao tự dưng lại có chuyến cắm trại này?" Cậu im lặng lắng nghe cuộc nói chuyện giữa ba đứa trẻ về chuyến cắm trại, cuối cùng, toàn thân câụ bất động, với một chút nỗ lực, cậu quay sang Ai nhưng, trả lời cậu, chỉ là một cái nhìn ngây thơ vô (số) tội.
Chết tiệt. Cậu lại phải là người giải thích về việc hủy bỏ chuyến đi và bịa ra một lý do hợp lý. Một lần nữa.
Trong khi cậu đang cố nghĩ ra một lý do cho việc vắng mặt tại buổi cắm trại thình lình xuất hiện này, cậu tự hỏi không biết Ai đã nói gì về mối quan hệ của họ chưa. Nhưng qua khuôn mặt của Ayumi và Mitsuhiko, chắc chắn là cô ấy chưa nói gì. Cậu không chắc về việc giấu chuyện đó khỏi bọn trẻ là tốt hay xấu. Thực ra thì, cậu cũng không quan tâm tới mức ấy. Cậu còn một vấn đề to lớn hơn phải đương đầu, đó là Ran và những phản ứng của cô ấy.
Tuy nhiên, điều này phải giải quyết trước. Trông bọn trẻ không được kiên nhẫn cho lắm.
" Tớ không biết gì về chuyến đi này cả. Tại sao các cậu không hỏi hakase sau giờ học?"
Hơn nữa, tại sao Ai lại đưa ra lý do đi cắm trại như là một cách bao biện cho lý do của sự vui-tươi-đột-xuất của cô ấy hôm nay?
Chờ đã...
Ngay lúc này đây, Conan đã nhớ ra. Chính cậu đã phịa ra chuyến đi cắm trại này để ngăn Ai bước vào cánh cổng của địa ngục.
Ồh.
" Đồ nói dối." Genta hét lên. " Chúng tớ thừa biết là cậu biết."
" Haibara- san nhấn mạnh rằng cậu rất giỏi trong việc lừa người khác và trốn tránh trách nhiệm."..." và còn một vài từ kinh khủng nữa mà mình ko thể nhớ hết được"... Mitsuhiko nghĩ trong đầu.
Conan chớp mắt trước khi hét phản ứng." Cậu thậm chí có hiểu được cậu đang nói về cái gì không? Mitsuhiko?"
Lần này thì Mitsuhiko là người chớp mắt. " Thì Haibara-san nói là cậu sẽ hiểu những gì tớ nói. Hơn nữa, cậu đúng là luôn chạy đi một mình mỗi khi đội thám tử nhí điều tra một vụ án mà."
" Ý cậu là, tớ đã cố gắng làm như thế?" Conan thêm vào trong đầu mình, trong khi mắt cậu thì lại liếc qua Ai, người vẫn hành động như thể, chuyện này chẳng có gì liên quan tới cô.
" Chúng ta sẽ muộn học mất." Conan nói, gõ gõ lên đồng hồ như muốn cảnh báo bọn trẻ. Trong lúc họ đang đi, Conan cố tình đi chậm lại để có thể bước song song cùng với Ai và nói qua kẽ răng.
"Cậu thật chẳng đáng yêu gì cả!"
" Ai muốn trở nên đáng yêu chứ?"
" Con gái thì thường phải đáng yêu và-"
"Đừng có vơ vào hết như thế. Tớ lại thích là một cá thể riêng biệt. Chứ không thích chạy theo trào lưu đám đông." (Thích câu này, Ai nói chuẩn thiệt)
" Thật là nguy hiểm cho xã hội. Tớ nghĩ là tớ nên tránh xa cậu." Conan nói với chút nghịch ngợm và nghiêng người ra xa hỏi Ai-chan. " Cậu đã nghĩ gì khi bảo bọn trẻ nói những câu đó?"
" Tớ nghĩ thật là tốt nếu như cái tôi của cậu được thỉnh thoảng kiểm tra lại một lần."
" Và tất cả những thứ đó thì có liên quan gì tới cái tôi của tớ?"
Ai nhún vai. " Có lẽ là do tớ iu cậu quá nhiều nên mới thế, tớ đoán vậy."
Mặt Conan lập tức bốc khói.
" Tớ không thực sự có ý đó đâu." Ai thêm vào.
Conan chết lặng, màu sắc trên hai má cậu chuyển về trạng thái bình thường ngay lập tức. " Mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì cả.", cậu thì thầm trong hơi thở của mình.
" Nói lại lần nữa xem nào."
" Không, không. Không có gì cả." Conan cười một cách lo lắng.
Ai ném cho cậu một cái nhìn mang nghĩa " Được rồi. Tớ tin cậu." Nhưng bản thân cô cũng ko muốn nhấn mạnh thêm điều gì nữa.
Họ tiếp tục đi trong im lặng cho tới khi cánh cổng trường đã hiện ra trước mặt, Ai bỗng nhiên cất tiếng nói, giọng rất thấp, " Cậu thật ngốc, cậu có chắc chắn rằng, cậu sẽ không hối hận về việc này không?"
" Hối hận về việc gì?"
" Hối hận về việc chọn tớ thay vì cô ấy. Cô ấy là một thiên thần.. Trong khi mình là.. và cậu là..."
" Vậy tại sao cậu lại thú nhận là cậu cũng thích tớ?"
Ai không trả lời được.
Đúng rồi. Tại sao chứ?
" Vậy thì đừng lo lắng nữa". Conan nói với một nụ cười. " Đó là lựa chọn của tớ, và cậu. Nếu cậu tiếp tục nghi ngờ nó, nó sẽ khiến cho cậu phiền lòng và sẽ làm cho tớ bị kích động. Hiểu chứ?"
" Nhưng những người xung quanh cậu sẽ ghét cậu nếu như họ khám phá ra việc này."
" Bây giờ thì nó thực sự vớ vẩn rồi đó. Có thể họ sẽ ngạc nhiên vào lúc đầu, nhưng họ sẽ không ghét tớ đâu. Hay là cậu. Ai lại quan tâm tới chuyện tình yêu riêng tư của một đứa con trai chứ?"
" Này, hai cậu." Ayumi gọi với xuống từ phía cầu thang. " Nhanh chân lên nào."
-0-
(còn tiếp)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:55 pm

Chap 14_part 1(cont)

Ran thở dài và tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ lớp học. Một ngày của cô không tràn đầy chán nản, nhưng nó rất dài.
" Hề lố......." Sonoko khua chân múa tay loạn xạ trước mặt Ran để giành được sự chú ý của cô, cô kéo Ran ngồi xuống cái bàn trống ngay trước bàn của Ran.. " Cậu có ổn không đó? Hôm nay cậu hơi bị xao lãng.. Cậu còn không tập trung trong giờ nữa, và rất hiếm khi cậu để xảy ra điều đó. Có phải là bởi vì những chuyện đã xảy ra cuối tuần trước ko?"
" Tại sao?" Ran nói một cách lơ đãng, nhẹ nhàng đặt khuỷu tay xuống bàn, và chống nhẹ lên má, đôi mắt vẫn nhìn lơ đãng ra ngoài cửa sổ. " Tại sao tớ lại luôn luôn lo lắng quá nhiều cho những người đàn ông xung quanh tớ? Bố tớ, rồi Shinichi, và bây giờ là cả Conan nữa. Cậu có lo lắng nhiều như thế này ko Sonoko?"
" Thỉnh thoảng có lo lắng một chút cho Makoto." Sonoko ngưng lại. " Nhưng Ran, bạn quá chân thành, nên luôn luôn bị lợi dụng. Tớ thề rằng nếu cậu lờ tên đó đi và chơi bời một lúc, gã thám tử ngốc đó sẽ lập tức quay về và tuyên bố tình yêu chưa bao giờ chết của hắn với cậu và sẽ ko bao giờ rời bỏ cậu nữa."
( Nằm mơ sao??? )
" Điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra đâu." Ran trả lời với một nụ cười bẽn lẽn, như để trả lời cho hai vế của câu điều kiện mà Sonoko vừa nói.
" Cậu cũng ko thực sự phải làm gì nhiều, chỉ cần đủ để gã đó ghen lên là được. Và cậu đã có một cơ hội tuyệt vời vào thứ tư tuần trước. Sonoko nói, nhớ lại bữa tối mà cô đã sắp xếp mấy hôm trước khi xảy ra buổi triển lãm. " Nhưng cả cậu và bác sĩ Araide đều không muốn hợp tác. Hai người đều muốn chọc giận tớ."
" Tớ ko thích bác sĩ Araide theo cách đó. Và tớ tin là anh ấy cũng thế. Tớ tưởng chúng ta đã làm rõ điều này?"
" Tôi biết rõ rồi, thưa cô. Nhưng tôi chỉ muốn giúp đỡ mà thôi. Cậu và Shinichi là cặp đẹp nhất tớ từng thấy, và tất cả những gì còn thiếu chỉ là một từ thôi. Một từ."
" Từ nào?"
Sonoko muốn đập vỡ trán mình mất. Cô nghiêng người về phía trước và hỏi. " Cậu thích Shinichi nhiều lắm, đúng ko?"
Mặt Ran đỏ ửng lên, cô luốn cuống tìm câu trả lời... " Nhưng có thể cậu ấy không nghĩ về tớ như thế."
" Cậu đang nói cái quái quỷ gì vậy. Hắn ta thích cậu, ai cũng thấy được điều đó."
" Vậy tại sao cậu ấy chẳng bao giờ nói ra điều đó?" Ran hét lên, mặt cô càng đỏ hơn.
" Bởi vì hắn ta rất ngu ngốc. Trời ơi, người gì mà lúc nào cũng dính lấy Sherlock Holmes, tớ sẽ chẳng ngạc nhiên gì nếu hắn ta yêu luôn Holmes."
" Nhưng, ước mơ của cậu ấy là trở thành một Holmes thời hiện đại mà."
" Trở thành một Holmes thời hiện đại không có nghĩa là cậu ta phải trở nên giống Holmes y xì đúc!" Sonoko nhảy ra khỏi chỗ ngồi, chống tay xuống bàn Ran và cúi xuống thầm thì vào tai Ran. " Tớ chắc chắn rằng sẽ chẳng có gì có thể làm gã Holmes đó rối loạn lên và nhận ra được bất cứ điều gì trong tương lai gần. Vậy thì..." Giọng Sonoko trở nên cực kì nghiêm túc. " Cậu sẽ phải phá vỡ mọi điều truyền thống từ trước tới giờ và mở lòng với cậu ta trước."
Ran nhìn cô bạn thân của mình bằng ánh mắt nghi ngờ. " Ý của cậu là gì?"
" Cậu phải là người tỏ tình với cậu ta trước. Và tớ cược rằng cậu ta sẽ cảm thấy xấu hổ khi mình còn mắc cỡ hơn cả một đứa con gái và cậu ta sẽ thừa nhận với cậu ngay thôi! Thậm chí cậu ta còn từ bỏ giấc mơ trở thành Holmes của mình và ở lại bên cậu mãi mãi ấy chứ!" Sonoko nhìn ra ngoài cửa sổ với một ánh mắt đầy mơ mộng. " Ôi! Một đám cưới hoàn hảo, ngay từ bây giờ, tớ đã có thể nhìn thấy được nó."
" Đừng có nực cười như thế Sonoko. Rất có thế cậu ấy đã rơi vào tình yêu với một cô gái nào đó tốt đẹp hơn tớ gấp vạn lần."
( Ồ! Thông minh phết, biết thế là đúng... )

" Tớ sẽ xem xem hắn có dám không." Sonoko trưng nắm đấm của mình ra trước mặt Ran. " Có một cách mà phụ nữ có thể khiến cho đàn ông run sợ mà không cần dùng tới mấy chiêu karate của cậu! Cậu ta là của cậu, Ran. Hãy cứ yên tâm."
" Đó không phải là những gì tớ muốn nói... Ý tớ là chúng ta không nên ép một người làm những việc mà người đó không muốn."
" Cậu sẽ không biết được gì cho đến khi cậu khám phá ra. Vì vậy," Sonoko nói và đặt tay lên vai Ran như thể cô sắp thông báo một điều gì đó đặc biệt quan trọng, " vì nó liên quan tới hạnh phúc cá nhân của cậu, nên đừng do dự thêm nữa."
" Tớ hoàn toàn không hiểu là cậu đang nói gì. Hơn nữa, tớ cũng chẳng biết là bao giờ mới lại được nghe tin tức từ cậu ấy."
Mắt Sonoko mở to vì ngạc nhiên. " Chẳng phải cậu đã nói với tớ là hắn ta sẽ quay trở về trong vài ngày vào tuần này sao?"
" Ừh." Ran nhìn xuống với vẻ mặt thất vọng. " Cậu ấy vừa gọi cho tớ hôm qua. Nói ra có một vài chuyện bất ngờ lại xảy đến, nên cậu ấy chưa thể bề được."
Sonoko cau mày. " Mà thực ra thì cậu ta đang theo đuổi cái vụ án quái quỷ nào cơ chứ? Hắn ta đã biến mất được gần một năm! Chưa bao giờ có chuyện này xảy ra. Vụ án này rất lớn và khó àh? Hay hắn ta đang ngày càng ngu đi?"
" Ừh! Tớ cũng không biết. Cậu ấy, chẳng bao giờ nói nhiều về chuyện đó. Đôi lúc, tớ còn nghĩ rằng cậu ấy cố gắng nghĩ ra những lý do để tránh mặt tớ."
Sonoko nhìn cô bạn thân nhất của mình với ánh mắt an ủi và có phần thương cảm. Và rồi, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, Sonoko búng ngón tay và hỏi.
" Cậu đã thu thập được thêm thông tin gì từ thằng bé đó chưa?"
" Ý cậu là Conan-kun?" Khuôn mặt Ran trở nê ỉu xìu hơn. " Từ khi chúng ta trở về, Conan ở lại nhà bác tiến sỹ suốt. Tớ nghĩ nó cũng đang tránh mặt tớ."
" Đứa bé này." Sonoko ngồi lại vào ghế." Đứa bé này thực sự rất khác lạ. Và cả cô bé tóc màu nâu đỏ nữa."
" Ý cậu là Ai-chan?"
" Ừh. Cậu biết nõ nhiều hơn tớ, vậy cậu nghĩ gì về cô bé đó?"
" Uhm. Cô bé có vẻ rất xa cách. Rất ít khi tớ thấy cô bé nở một nụ cười. Nhưng tớ nghe nói rằng con bé rất thông minh và chín chắn, không giống như bất kỳ một đứa bé lớp một nào. Nói chung, tớ nghĩ con bé rất giống Conan-kun nhưng không vui vẻ như Conan. Nhưng, tớ cũng không hiểu cô bé đủ nhiều để có thể đánh giá bất cứ một điều gì."
Sonoko đập đập tay lên cằm. " Hmmm... Giống Conan-kun. Tớ rất ghét phải công nhận điều này, nhưng Conan thật sự biết rất nhiều thứ kỳ quái. Có lẽ những người chăm sóc chúng muốn chúng phải thông minh như họ chăng? Cậu biết đấy, như một công thức thần kỳ về làm thế nào để tạo ra một thần đồng."
" Tớ ko nghĩ lại có bất kì một công thức nào có thể làm cho con người ta thông minh. Nó giống như là thuộc về gen, và nỗ lực bản thân. Và cả sự chăm chỉ..."
" Công thức nằm trong gen của bọn chúng! Chắc chắn là thế! Họ chắc chắn đã và đang thu thập những mẫu ADN của những thần đồng để họ có thể tìm ra được loại gen thông minh."
Ran lắc đầu với một nụ cười nở trên môi. " Chúng ta còn chưa thể ráp nối được một mẫu, nói gì tới nhiều mẫu ADN. Nó tốn rất nhiều thời gian, còn chưa nhắc tới việc phải thực hiện những phép so sánh."
Sonoko thở hổn hển. " Vậy bọn chúng là người ngoài hành tinh. Với những công nghệ cực kỳ tiên tiến."

Ran cười lớn. " Gần đây cậu hay xem những thứ gì vậy, Sonoko? Những thước phim tài liệu về UFOs àh? WOw, những suy luận của cậu cũng tệ như tớ vậy."
" Vậy của cậu là gì?" Sonoko hỏi, trong long cực kỳ háo hức.
Ran kể với cô. Ran kể với cô giả thiết của mình về sự tồn tại của Conan. " Nhưng, tớ nghĩ là tớ đã sai," cô nói vào lúc cuối. " Tớ đã bị chứng minh là sai rất nhiều lần. Có rất nhiều những sự trùng hợp ngẫu nhiên."
Phải mất một lúc, Sonoko mới tiếp thu được hết các thông tin. Và khi cô ấy đã hiểu, cô nói. " Chúng ta đang đối đầu với Shinichi, và cậu ra có thể chứng minh bất cứ thứ gì là đúng và bất cứ thứ gì là sai nếu cậu ta muốn."
Ran ra hiệu thay cho câu trả lời " Không" của mình. " Shinichi rất thông minh, nhưng cậu ta không phải là chúa trời. Cậu ta không thể chứng minh bất cứ điều gì là sai nếu như sự thật của nó là đúng. Và, thử nghĩ về nó xem? Cậu sẽ bị thu nhỏ nếu như bị uống một viên thuốc lạ sao? Nó thực sự nực cười như việc khẳng định người ngoài hành tinh tấn công chúng ta vậy. Đó thực sự không phải là thực tiễn khoa học."
Sonoko nhìn một cách không thực sự bị thuyết phục. " Dù sao đi nữa, thì nó cũng thực sự logic. Mọi thứ đều trùng khớp với nhau."
" Trừ việc cậu bị thu nhỏ lại."
" Có những sự trùng hợp." Sonoko chỉ ra.
" Đó...đó đâu phải là sự trùng hợp? Vậy thì cậu giải thích như thế nào về trường hợp của Ai-chan nếu giả thiết của tớ là đúng. Cô bé đâu phải là thám tử.." Nụ cười của Ran phụt tắt, " đúng không?"
" Chẳng phải cô bé là một thành viên trong nhóm Đội thám tử nhí hay gì đó sao?"
" Đó chỉ là trò chơi của trẻ con. Hơn nữa, phải một thời gian dài sau khi đội thám tử nhí được thành lập thì Ai-chan mới tham gia, và tớ chắc chắn bởi vì cô bé là bạn của bọn trẻ. Và Sonoko, nữ hoàng của sự suy luận, nếu thực sự chúng bị thu nhỏ, làm sao chúng có thể chứng minh mọi thứ là sai nếu như nó đúng? Trong khoa học, một người có thể chứng minh một giả thiết là đúng nhưng không có nghĩa chúng hoàn toàn chính xác, nhưng nếu một giả thiết là sai, thì giả thiết đó sẽ bị loại bỏ hoặc điều chỉnh... vậy..." Ran nở một nụ cười thách thức cô ban của mình.." Nữ hoàng suy luận, bọn trẻ đã làm thế nào?"
Sonoko rùng mình. " Ma thuật của người ngoài hành tinh."

" Bỏ cái ý nghĩ về người ngoài hành tinh đi Sonoko." Ran hét lên nhưng đột nhiên dừng lại ở chữ. Phép thuật.. " Sonoko này," Ran thầm thì, " chẳng phải là có trò ảo thuật làm cho ta tin rẳng chỉ có một người liên quan tới trò đó, nhưng thực sự là có rất nhiều sao?"
" Và ý cậu là?"
" Tớ không thể dùng từ ngữ để diễn đạt nó ra được khi đầu óc tớ đang rối bời. Vẫn có những điều không được hợp lí cho lắm. Nhưng theo một cách nào đó, nếu như hai người có cùng một hoàn cảnh, thực sự họ có thể làm cho một giả thiết chính xác trở thành sai. Giống như có những trò ảo thuật xuất hiện và phá vỡ những quy luật của tự nhiên.. Nhưng từ từ đã, Ai-chan thực sự là một nữ thám tử? Nhưng Shinichi chưa bao giờ nhắc tới điều đó."
Sonoko để lộ ra một tiếng khóc than. " Nếu như Shinichi chưa bao giờ nhắc tới một người hoàn toàn tồn tại, thì...tình trạng thực sự rất tồi tệ đó Ran.."
Ran hoảng sợ, nhưng cố tỏ ra bình tĩnh. " Chúng ta hoàn toàn không chắc chắn về việc đó, Sonoko. Chúng ta không nên đưa ra những giả thiết ngớ ngẩn, cho dù họ là ai đ nữa. Chúng ta không biết được rằng liệu Shinichi chỉ nghĩ về tớ như một người bạn từ thuở niên thiếu, hay liệu rằng Ai-chan có là một thám tử hay là một cái gì hơn thế nữa... Chúng ta chỉ toàn tốn thời gian ngồi tính toán, suy đoán về một quá trình không biết đã bắt đầu hay chưa, hay thậm chí có khi nó không có thật. Thật là vớ vẩn hết sức."
" Vậy cậu sẽ làm gì? Cậu sẽ làm gì khi gặp Shinichi, hoặc có khi là cả con bé đó?"
" Làm sao mà tớ biết được? Kể cả nếu như nó đúng, kể cả nếu như..." Ran cuối cùng cũng bình tĩnh lại và nhìn vào người bạn thân nhất của mình, cố gắng làm cho không khí vui lên." Chắc chắn là có lý do nào đó thực sự rất...hợp lý để giải thích cho việc che giấu đi sự thật. Mà thôi, hãy dừng việc này ở đây, được không? Đừng suy nghĩ về nó nữa. Nếu như chúng ta sai, thì thực sự nó sẽ đặt chúng ta vào một vị trí rất khó xử."
" Và nếu như chúng ta đúng?"
Sau khi cân nhắc khả năng này một lúc, Ran trả lời với một nụ cười trên môi, " Chẳng có gì cho thấy mối quan hệ giữa Shinichi và tớ có gì đó nhiều nhặn hơn là mối quan tâm giữa những người bạn thời thơ ấu. Nếu như cậu ấy thực sự... tớ sẽ rất vui vì cậu ấy cuối cùng đã có mội mối quan hệ nghiêm túc với một người con gái, thay vì tối ngày vùi đầu trong đống thư tình của các fan girl. Điều đó cho thấy, cuối cùng thì Shinichi đã trưởng thành.
Sonoko thít thật sâu khi cảm nhận được những luồng phản biện mạnh mẽ đang dấy lên trong người mình, nhưng không phải là cô không cả nhận được những nỗi buồn và sự tủi thân trong những lời nói đó từ người bạn của cô. Thực sự, cô cảm thấy rất tồi tệ và khủng khiếp. " Cậu sẽ luôn luôn bị lợi dụng nếu cứ tiếp tục tốt như thế này, Ran."
Ran cười. " Tớ nghĩ nó cũng đâu có gì là xấu phải không? Và một người bạn gái cũng là thám tử thật sự rất tuyệt vời cho một Holmes thời hiện đại. Họ có thể điều tra cùng nhau, chăm sóc cho nhau. Và điều hay nhất? Là Shinichi không bao giờ phải bỏ lại cô ấy. Chờ đợi thật sự rất khó khăn. Và ngồi nhìn thời gian trôi qua- thật sự như tra tấn."
Đúng, Ran nghĩ, điều đó là tốt nhất, cho dù nó có buồn và bất công tới đâu. Hơn nữa, khi một người đã dành tình yêu thương của mình cho người kia, thì điều quan trọng nhất là làm cho người kia được hạnh phúc.... Điều quan trọng nhất....

-0-

(còn tiếp)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:55 pm

Chap 14: They found out (Part 1)

"Hmm... Cả ngày hôm nay cái suy nghĩ là đang có chuyện gì đó xảy ra giữa Conan và Ai-chan cứ ám ảnh tớ."
Ayumi, Mitsuhiko và Genta đang đi bộ trên đường với nhau, họ tách riêng ra đi một mình và lặng lẽ quan sát Conan và Ai đang đi với nhau phía trước.
Một người thì đang đi bộ với hai tay vắt chéo sau lưng, đôi mắt tỏ vẻ thờ ơ và chăm chú nhìn vào cửa kính... Người còn lại thì đi với tay đút túi quần, mắt thì liếc dọc, liếc ngang từ con đường cho tới vỉa hè và quay trở lại Ai.. thậm chí đôi mắt đó còn quay lại nhìn 3 đứa nhóc phía sau.. Thái độ đó chỉ chấm dứt khi cậu bé quay người sang nói chuyện với Ai.

Genta cau mày. " Tớ chẳng thấy có gì lạ cả. Có thể là do mình đang đi ở phía sau lưng họ thôi!"
Mitsuhiko lắc đầu. " Tớ cũng cảm thấy là có gì đó rất lạ giữa hai người bọn họ hôm nay. Hôm nay Conan-kun không hề tranh cãi với Haibara, trong khí đó dường như là thói quen của cậu ấy."
Ayumi đồng ý.

" Cậu đang nói cái gì vậy? Họ đã cãi nhau ít nhất là 5 lần trong ngày hôm nay." Genta giơ từng ngón tay một lên để đếm. "Lần thứ nhất là vào buổi sáng hôm nay khi họ đang nói cái gì đó về việc trở nên đáng yêu, lần thứ hai là về việc trộm bút chì, lần thứ ba là về việc ăn táo, và tiếp theo là về cái gì đó mà... mà.. vô... vô đạo đức-"
" Về việc thật là vô đạo đức khi cố tình ngáng chân ai đó ở hành lang." Cả hai hét lên đầy phẫn nộ trong nỗ lực giúp đỡ Genta hoàn thành câu nói của mình.
" Thì đúng là như vậy, Genta-kun." Mitsuhiko nói tiếp. "Nhưng..."
" Tớ vẫn chưa nói xong mà, họ còn nói chuyện gì đó với nhau nữa cơ. Người thì nói về bóng đá, người thì.. chờ đã, vậy đó chả phải là năm lần hay sao."
" Kể cả thế. Nhưng vẫn có cái gì đó rất là lạ." Ayumi nói.
" Thay vì tranh luận theo một cách thực sự, họ lại chỉ nói qua nói lại nhau một cách nhẹ nhàng, như để cho đối phương vui vẻ vậy."
"Vậy áh? Tớ thấy chẳng có gì là lạ cả. Àh! Trừ một lúc tớ thấy Conan gắt gỏng hơn bình thường, có vẻ như cậu ấy rất thất vọng về một điều gì đó."
Ayumi suy nghĩ rất kĩ. " Có thể hôm nay là sinh nhật Ai-chan và Conan không biết tặng cho cậu ấy cái gì?"
" Hoặc cũng có thể hôm nay là sinh nhật cậu ấy, và không ai quan tâm?"
" Hay là họ đều được ăn tối bằng món lươn?"
Mitsuhiko nhìn Genta chằm chằm.
" Cái gì?"
" Ai-chan, Conan-kun." Cô gọi với lên hai người phía trên và chạy đến bên họ khi hai người dừng lại. " Ai-chan, hôm nay có phải là sinh nhật của cậu không?"
Quá bất ngờ trước câu hỏi của Ayumi, mắt Ai trợn tròn, Ayumi cũng bị ngạc nhiên, và càng không biết phải phản ứng thế nào.
" Hôm nay là sinh nhật cậu sao?"_ Conan hét lên. " Tại sao lại không nói với tớ?"
Ai vẫn đang trong tình trạng bị mất phương hướng. " K-không, không phải."
"Thật không?"
" Thật."
Conan nhớ ra và hỏi luôn. " Vậy thì sinh nhật của cậu là vào bao giờ?"
" Vậy thì hôm nay là sinh nhật cậu àh? Conan-kun?" Ayumi hỏi, nhìn vào Conan.
" Hửh? Cái gì? Tớ áh? Không. Tại sao?"
" Bởi vì hôm nay hai cậu hành động rất kì lạ." Mitsuhiko nói khi Genta và cậu đã gia nhập với họ.
Conan và Ai liếc nhau trước khi quay trở lại nhìn và ba đứa bạn.
Một khoảng thời gian im lặng giữa 5 người bọn họ, và họ không còn việc gì khác để làm ngoài nhìn nhau.
" Có thể là do cơn cảm lạnh của tớ." Ai đưa ra một lời giải thích yếu ớt.
" Quên nó đi, Ai."
Cả ba đứa trẻ chớp mắt. Ai?
Mitsuhiko và Genta nhìn nhau.
Conan tiếp tục nói, giọng rất thấp. " Có phải là chúng ta làm gì xấu đâu chứ? Tại sao ta phải giấu?"
Ném một cái nhìn đầy lo lắng về phía ba đứa trẻ, Ai thở dài. Nhưng ngược lại, ba đứa trẻ dường như đã nhận ra và cười tươi hỏi lại...

" Vậy chúng tớ có thể gọi cậu bằng tên chứ?" Genta và Mitsuhiko lên tiếng.
Ai chết đứng.
" Không được." Conan đột nhiên hét tướng lên, rồi cậu nhìn bọn trẻ, trước khi trịnh trọng nắm lấy tay Ai và nói: " Vì... Ai Haibara là bạn gái của tớ."
Miệng của cả ba đứa trẻ đều há hốc... như không thể tin nổi điều họ vừa nghe thấy. Tranh thủ lúc đó, Conan kéo Ai đi.
" Ai-chan là..'
".. bạn gái của Conan?"
" Ồ! Cũng giống như trung sĩ Tagaki và thiếu úy Sato đây mà. Thật là lãng mạn."
" Lãng mạn cái gì?" Ayumi và Mitsuhiko cùng đồng thanh nói.
" Tớ đoán." Genta gã đầu gãi tai. " Conan không phải là một người lãng mạn?"
Ayumi dang rộng vòng tay như để ngăn Conan và Ai lại, nước mắt cô bé bắt đầu rơi.." Không. Cậu không thể yêu Conan."
" Tớ đoán là Conan-kun đã ép cậu ấy làm vậy." Mitsuhiko tức giận, khoanh hai tay trước ngực. " Tớ nhớ đã có lần Haibara đã nói là mọi chuyện không lãng mạn như tớ tưởng."
Genta lắc lắc nắm đấm của mình. " Nếu Conan dám động vào Haibara, thì tớ sẽ không tha cho cậu ấy."

Trong khi đó thì...
" Tớ không phải là bạn gái của cậu."
" Không phải? Cậu không thích tớ nữa sao?"
" Thích cậu và muốn trở thành bạn gái của cậu là hai việc hoàn toàn khác nhau. Đồ điên ạh!"
" Vậy sao?"
" Cậu có bao giờ hỏi đâu. Đừng bao giờ tự quyết định một mình khi việc đó cần hai người suy nghĩ."
Conan dừng lại và nhìn Ai. " Có phải điều đó làm cho cậu buồn? Oh! Việc này thì dễ sửa thôi mà. Ai! Cậu có muốn-?"
" Tớ buồn vì cái cách cậu tuyên bố chuyện này lúc đó. Cho dù tớ biết cậu khó chịu khi phải giấu chuyện này nhưng.. chúng chỉ là trẻ con."
" Vậy thì tớ phải nói thế nào khi chúng chỉ là trẻ con chứ? Chẳng lẽ cậu vẫn muốn để bọn chúng mơ mộng rằng cậu sẽ cho Mitsuhiko cơ hội, còn Ayumi có thể trở thành bạn gái tớ chắc? Tỉnh dậy đi!"
Mặt Ai cứng lại khi cô đấu tranh với câu trả lời. Thực sự, cô không muốn lôi một người vào cuộc trò chuyện này- Ran. Ai thở dài, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu và thả lỏng người.
Conan thở dài. " Còn một chuyện khác nữa." Conan nhìn lên nhà ông tiến sỹ và nói. " Tớ muốn chúng vì phải suy nghĩ chuyện này mà quên đi việc lên nhà ông tiến sỹ và hỏi về chuyến đi cắm trại. Ít nhất là trong hôm nay."
" Tại sao?"
" Có một chuyện đã xảy ra. Một chuyện lớn."
Ai cau mày.

Tuy nhiên, Conan vẫn cảm thấy toàn thân đơ cứng lại khi cậu và Ai tới trước cửa nhà ông tiến sỹ.
" Ba người các cậu làm gì mà đi theo tớ thế này?"
" Để hỏi về chuyến đi cắm trại." Genta nói.

Chỉ đơn giản thế thôi.

" Và để chắc chắn rằng cậu không bắt nạt Ai-chan."
Mitsuhiko gật đầu.
" Oh! Tớ sẽ cảm thấy biết ơn lắm lắm nếu cô ấy không bắt nạt tớ." Conan thì thầm
và lập tức nhận được ánh mắt hình viên "kẹo" từ Ai
" Tớ chưa bao giờ nói thế nhé!" Conan nói nhanh và giơ hai tay lên đầu hàng.
" Nào, chúng ta vào thôi!" Genta xoay nắm cửa và cả bọn bước vào.
" Cháu về rồi, ông ơi!" Ai nói to, thay giầy và bước vào phòng khách... trước khi cô kịp định thần được điều gì thì đã thấy một đôi giầy quen thuộc lạnh cóng. Cặp sách trên tay cô rơi xuống.
" Tớ không nghĩ là bác ấy có nhà." Conan nói, ngã vào Ai-chan vì anh không để ý thấy cô. Nhìn từ sau lưng cô bé tóc nâu đỏ, Conan thở dốc.
" Ai.."

Có chuyện gì đó đã xảy ra. Một chuyện lớn.

" Này, bác tiến sỹ đâu?" Genta hỏi lớn khi cậu đi lang thang trong phòng khách. Và rồi cậu thấy.. " Này, ông là ai?" Cậu hét to lên và chỉ về phía người đàn ông đang ngồi trong bóng tối.
Ayumi và Mitsuhiko chạy đến bên Genta và đã nhìn thấy người đàn ông đó.
Mitsuhiko lắp bắp. " Ông ta chưa giết bác tiến sỹ đâu, phải không?"
Ayumi cố gắng bóp nghẹt tiếng hét nấc lên của mình.
" Cái gì? Hắn dám?" Genta hét lên và dơ tay về phía người đàn ông, đôi mắt người đó ánh lên những tia nhìn thích thú.
" Genta! Dừng lại." Conan hét lên và chạy nhanh về phía Genta để ngăn cậu ấy lại.

( end chap 14_ to be continue)

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Galatea - Long fic

Bài gửi  Sponsored content Today at 9:26 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết