Ngày đầu tiên tựu trg`

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Ngày đầu tiên tựu trg`

Bài gửi  Admin on Sun Sep 09, 2012 11:09 pm

I - Mở bài (1 điểm)
- Giới thiệu về ngày đi học đầu tiên đáng ghi nhớ .
- Cảm xúc , ấn tượng chung
II - Thân bài (8 điểm)
1 –Chuẩn bị tới trường (2 điểm)
- Cảnh sắc thiên nhiên , tâm trạng (miêu tả cảnh và miêu tả nội tâm)
- Chuẩn bị đến trường : Bút thước , sách vở , các đồ dùng khác
- Trên đường đi tới trường : Cảnh vật , tâm trạng , bạn bè
2 – Tới trường (3 điểm)
- Cảnh ngôi trường : Cồng trường , sân trường , không khí náo nức , đông vui
- Lớp học : Phòng học mới , cô giáo , bạn bè , đồ dùng trong lớp .
- Tâm trạng , cảm xúc trước những điều mới lạ .
3 – Sự việc gây ấn tượng (3 điểm)
- Cô giáo , một vài bạn trong lớp
- Sự việc hoặc người bạn cùng bàn đáng ghi nhớ .
- Bài học đầu tiên
III - Kết bài (1 điểm)
- Ý nghĩa của trường lớp đối với tuổi thơ .
- Ấn tượng , cảm xúc sâu sắc của bản thân , lời tự hứa
Bài văn tham khảo
Thời học sinh là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người . Chính vì vậy ,
những kỉ niệm gắn bó với tuổi thần tiênấy cũng sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm khảm
chúng ta. Và với tôi, mà không, với rất nhiều người nữa, ngày khai trường đầu tiên sẽ là hồi ức
tươi đẹp nhất, để lại ấn tượng sâu sắc nhất.
Ngày khai trường đầu tiên của các bạn như thế nào?
Còn với tôi, đó là một buổi sang mùa thu trời trong xanh. Mẹ gọi tôi dậy từ sáng sớm, rồi lại
tất bật chuẩn bị cho tôi; nào quần áo đồng phục, sách vở, rồi nấu ăn sang cho cả nhà. Nhì mẹ bận
rộn như vậy, tôi thầm tự nhủminhf phải vệsinh thật nhanh chóng để mẹ không phải nhắc nhở. Ấy
vậy mà cứ một lúc mẹ lại giục tôi “Quỳnhơi nhanh lên nào không lại muộn giờ mất!” Lúc ấy, tôi
nghĩ thầm, chắc khai trường sẽ có rất nhiều chú công an, nếu mìnhđi muộn, mẹ sợ mình sẽ bị các
chú ấy bắt nên phải luôn mồm thúc tôi như vậy. Thế nên tôi quáng quàng cả lên, ăn vội mấy
miếng cơm rang và lúc này, người giục mẹ tôi chở đi khai giảng sớm lại chính là tôi. Mẹ cười đôn
hậu và dịu dàng nói “Cứ từ từ thôi con ạ, còn sớm mà, ăn cho no đã” Rồi tới lượt bố tôi chậm rãi
nói “Hôm nay con đã là học sinh lớp một rồi, phải ngoan và biết nghe lời mọi người hơn nữa,
không còn nhõng nhẽo, làm nũng bố mẹ như các em bé nữa nghe chưa! Trong lớp con phải cố
gắng nghe cô giáo giảng bài, cố gắng tập đọc, tập viết, dànhđược nhiều điểm 10, con có hứa với
bố không?” Tôi lí nhí đáp: “Dạ, có ạ!” Tôi chào bố và ra sân lên xe, mẹ chở tới trường. Con
đường hôm nay thật đông đúc và nhôn nhịp, tôi nghe mẹ bảo, hôm nay , các bạn, các anh các chị
cũng đi khai giảng như tôi. Tôi thích thú và tò mò về ngôi trường mới, không còn sợ chú công an
như lúc ở nhà nữa. Tới rồi! Ngôi trường mới của tôi. Ôi! Đẹp quá! Tôi thốt lêntrong niềm sung
sướng. Ngôi trường rộng rãivaf khang trang, trong sân trường có cả một hồ nước trong vắt và
vườn câyvowis đủ các lời hoa. Đến chỗ nào tôi cũng chỉ cho mẹ những phát hiện mới của mình.
Tới sân trường, tôi được mẹ dẫn vào hàng của lớp1A2. Chúng tôi, những cô bé, cậu bé học trò
lớp 1bước vào lễ chào cờ đầu tiên. Tôi thắc mắc không hiếuao trên cổ của các anh chị lớp lớn, ai
cũng đều đeo chiếc khăn mầu đỏ. Về sau tôi được mẹ giải thích, nếu tôi cố gắnghocj tập và đạt
kết quả cao sẽ được kết nạp làm đội viên đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh và cũng sẽ được
đeo khăn quàng đỏnhuw các anh chị ấy. Sauk hi kết thúc nghi lễ chào cờ, cô hiệu trưởng lên nhắc
nhở và căn dặn hopcj sinhnhieemj vụ năm học mới . Khi cô đánh những tiếng trống đầu tiên,
cũng là lúc từng chùm bóng bay sặc sỡ được thả lên trời. Buổi lễ kết thúc và chúng tôi trở về lớp.
Bất chợt, tôi nhận ra…mẹ, mẹ đâu rồi! Tôi hoảng hốt đảo mắt khắp sân trường, vẫn không thấy
mẹ đâu. Tôi òa lên khóc nức nở. Bỗng tôi nhận thấy có một bàn tay đặt lên vai mình, sau đó là
giọng nói nhẹ nhàng “Em béở lớp nào? Sao đứng ở đây khóc mà không vào lớp đi?” Tôi ngước
mắt lên, một chi lớn tuổi hơn tôi, dáng cao gầy, tóc thắt hai bên . Tôi vừa nói, giọng nói nghen
ngào trong tiếng khóc “Em…em học lớp 1A2. Em chẳng thấy mẹ ở đâu cả hu …hu…” Chị phì
cười rồi nói: “Em bé ngốc, chắc mẹ em về rồi, em vào lớp đi, khi nào học song thì mẹ sẽ tới đón”
Tôi ngây thơ hỏi chị : “Chịơi, thế lúc nào học song hả chị? Em nghe chị hàng xóm bảo phải học
12 năm cơ, thế lúc nào em lớn em lớn em mới được gặp mẹà chị? À chịơi, em không biết lớp
1A2 ” “Không phải đâu emà, em học từ bây giờ đến buổi trưa, mẹ sẽ đến đón”, vừa nói chị vừa
dẫn tôi tới một phòng học “Đây là lớp 1A2, em cố gắng học tập tốt nhé! Thôi chào em. Chị cũng
phải về lớp đây!” Nói rồi chi chạy đi, thoắt cái đã không còn thấy chị đâu nữa. Mãi về sau này tôi
mới phát hiện , mình chưa hỏi tên, nhưng cái hìnhảnhcao gầy và mái tóc thắt bím hai bên của
chiijđã để lại ấn tượng không bao giờ quên trong tôi.
Tôi bước vào lớp, một cảm giác thật khó tả : Lạ lẫm, bỡ ngỡ và đôi chút lo sợ. Cô giaosawps
xếp chỗ ngồicho chúng tôi thật nhanh chóng. Chỉ đến khi đã yên vị trong chỗ ngồi mới, tôi mới
có dịp quan sát lớp học , cô giáo và những người bạn mới . Cảm giác xa lạ biến đi đâu mất, cô
giáo nhắc chúng tôilaays sách vở viết bài tập viết đầu tiên. Không gian trở nên vắng lặng. Sân
trường vừa đông đúc, nhôn nhịp là thế, giờ đã không còn một bóng người. Giờ đây, tôichỉ còn
nghe thấy tiếng lích chích của vài chú chim non và tiếng đọc bài của cô giáo…
“Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay tới trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu
thương…Ngày đầu như thế đó, cô giáo như mẹ hiền,…” Ngày đầu tiênấy trôi qua, nhưngnhững
cảm xúc sẽ không bao giờ mờ phai, và với tôi, cái ngày ấy như chỉ mới là ngày hôm qua mà thôi ,
những vui , buồn, hạnh phúc, thích thú, bỡ ngỡ, lo sợ trong ngày đầu tới lớp là những dư âm tới
tận mai sau.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết