đóng vai nhân vật con ông giáo kể lại chuyện được chứng kiến câu chuyện bán chó của lão hạc.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

đóng vai nhân vật con ông giáo kể lại chuyện được chứng kiến câu chuyện bán chó của lão hạc.

Bài gửi  Admin on Mon Oct 29, 2012 1:52 am

Làng Đại Hoàng phủ Lí Nhân, năm ấy lâm vào cảnh thiên tai, lũ lụt, đói kém, mất mùa.... Trong hoàn cảnh ấy, lạc Hạc là con người điển hình về sự đói nghèo, tình cảnh khốn cùng. Một buổi vô tình được chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với thầy tôi - thầy giáo Thứ cứ mãi còn ám ảnh trog lòng tôi.
Lão Hạc cả đời thắt lưng buộc bụng lão cũng chỉ có nổi trong tay một mảnh vườn và một
con chó mà con trai lão để lại trước khi đi phu đồn điền cao su. Sự sống lay lắt cầm chừng bằng số tiền ít ỏi do bòn vườn và mà thuê nhưng thiên tai, tật bệnh chẳng để lão yên ổn. Bao nhiêu tiền dành dụm được, sau một trận ốm đã gần hết sạch.
Lão Hạc là người hàg xóm thân thiết của gia đình tôi, ngày ngày lão thườg qua nhà tôi trò chuyện với thầy tôi. Chính vì thế, tôi đã tình cờ nghe được câu chuyện con chó vàg của lão. Hôm ấy, tôi đang giúp thầy quét sân và trò chuyện với thầy thì lão Hạc từ cổng tiến vào. Nhìn lão chạy mà tôi thấy buồn cười. Cái dáng đã già vừa thấp lại gù gù của lão nhìn thật khó coi. Nhưng nỗi khắc khổ hiện lên trên khuôn mặt lão khiến ai nhìn vào cũng thấy thương. Tôi chỉ thấy lạ một điều, sao lão hôm nay trôg lại buồn bã và lo lắng đến vậy. Tôi băn khoăn trong lòng tự hỏi. Lão chạy thằng một mạch vào nhà, vừa thấy thầy tôi, lão vội vàng báo ngay:
-Cậu Vàng đi đời rồi, Ông giáo ạ!
Thầy tôi hơi giật mình, nhìn lão ấp úng hỏi:
-Cụ bán rồi?
Lão Hạc gật gật khuôn mặt hốc hác ấy cúi gằm xuống, lão trả lời bằng giọng run run:
-Bán rồi! Họ vừa bắt xong.
Không khí trong nhà trùng xuống, nặng nề một cách lạ. Dù lão cố làm ra vui vẻ nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt của lão ầng ậc nước, tôi nhìn mà thấy thương lão quá. Thầy Thứ tôi chắc cũg ái ngại cho lão nên chỉ đặt tao lên vai lão nhẹ nhàg vỗ, đồg cảm. Đôi mắt thầy tôi cũg như muốn khóc. Phá vỡ sự im nặg lúc ấy, thầy tôi liền lên tiếng hỏi:
-Thế nó cho bắt à?
Thầy tôi mới hỏi có vậy, thế mà đột nhiên mặt lão co rúm lại. Những vết nhăn xô lại vs nhau, ép cho dòg nước mắt chảy ra. Cái đầu lão nghẹp về một bên, cái miệng lão món mén mếu và khóc hu hu như tụi con nít vậy. Rồi lão kể vừa khóc, vừa kể với thầy tôi:
-khốn nạn.............nỡ tâm lừa nó!
Thầy tôi tay lại vừa vỗ vai lão vừa an ủi:
-Cụ cứ tưởg......khiếp khác.
Vẫn gương mặt mếu máo ấy, lão trả lời chua chát:
-Ông giáo............tôi chẳg hạn!...
Câu nói của lão làm tôi bùi ngùi. Thầy thứ tôi hạ giọg nói:
-Kiếp ai.....hơn chẳg?
-Thế thì.......cho thật sướg?
Lão vừa cười, vừa ho sòg sọc. Thầy tôi lại ân cần nắm lấy bờ vai gầy gò của lão, ôn tồn bảo:
-chẳg kiếp gì..........Thế là sướg
-vâg! Ôg giáo......thế là sug sướg
Lão nói xog lại cười đưa đà. Tiếng cười gượg nhưg nghe đã hiền hậu lại. Thầy Thứ quay ra chỗ tôi:
-Con xuốg bếp, luộc cho thầy mấy củ khoai để thầy pha nước mời ông xơi
Tôi “vâg” thầy tôi một tiếg rồi xuốg bếp luộc khoai. Thầy Thứ tôi và lão Hạc ngồi nói chuyện lâu lắm, thầy tôi là người nhiều chữ nghĩa, hiểu biết và luôn quan tâm mọi người nên có chuyện gì lão Hạc cũg tâm sự vs thầy tôi.
Vừa ngồi trog bếp luộc khoai, tôi vừa băn khoăn suy về chuyện của lão Hạc. Lão thật tội nghiệp, nghĩ mà tôi thuơg xót lão quá...Chắc lão Hạc phải suy nghĩ nhiều lắm, day dứt lắm khi quyết định bán con chó. Lão và con chó rất thân nhau. Tôi biết lão rất quí con cho vàg của lão, cũg vì đó là kỉ vật duy nhất mà anh con trai lão để lại cho lão mà. Tôi biết, cũg chỉ vì hoàn cảnh bần cùg lắm lão ms bán nó đi như vậy...

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết