(fic dịch) Blind

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

(fic dịch) Blind

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:27 pm

Chap 1: Nghi ngờ (part 1)

Mọi chuyện bắt đầu ở nhà bác tiến sĩ Agasa.

“Shinichi, cháu lấy hộ ta cái lược được không ? Nó ở trên gác, um... ta quên mang nó xuống...”

Bác Agasa vừa nói với Conan vừa cười ngượng.

Conan thở dài.

“Vậy bác gọi cháu từ nhà ông Mouri sang đây chỉ vì thế thôi à ?”, Conan hỏi, tỏ vẻ ngán ngẩm, “...sang đây lấy lược cho bác để bác chải lại cái đầu bạc trắng bù xù ? Huh, không thể tin nổi...”

Vừa nói Conan vừa uể oải lê từng bước lên gác.

Conan đang bước lên cầu thang thì bác Agasa gọi lại, giọng có vẻ nghiêm trọng.

“Thật ra... ta gọi cháu tới đây là vì Ai-kun...”

Conan ngừng bước, quay lại nhìn bác Agasa.

“Cậu ấy làm sao ạ ?”, cậu hỏi, vẻ lo lắng.

Bác Agasa thở dài, gãi gãi cái đầu hói của mình.

“Mấy ngày gần đây ta lo cho Ai-kun quá. Con bé cư xử lạ lắm. Ta nghĩ con bé đang định làm gì đó...”

Conan nhướn mày, vẻ tò mò. “Ừm... cậu ấy cư xử kỳ lạ thế nào ạ ?”

“Ta gọi cháu đến đây ngay vì con bé đang ra cửa hàng bách hóa... nhưng con bé sẽ quay về sau 10’... Cháu thử giả vờ vô tình chạm mặt con bé ở đấy và nói chuyện với nó xem... cháu có thể sẽ phát hiện ra được điều gì đó... Ta thật sự rất lo lắng...”, bác Agasa nói.

“Tại sao ạ ?”, Conan hỏi lại, có vẻ cảm thấy hơi bực bội khi phải đứng quá lâu trên cầu thang.

“Mỗi tối, ngay trước lúc đi ngủ, con bé toàn tự nhốt mình trong phòng và khi ta thử... này, không phải là ta rình mò, đó là vì ta rất LO LẮNG... Ừm thì, ta áp tai vào cửa, hy vọng nghe thấy được tiếng con bé đang làm gì. Nhưng, ta lại nghe thấy tiếng sụt sịt, Shinichi. Đúng vậy, ta không chắc lắm nhưng ta nghĩ con bé lại khóc”.

Mặt Conan xịu xuống. “Haibara lại khóc ? Trời ạ... mình đã bảo cậu ấy một lần rồi, đừng quan trọng hóa vấn đề và bớt bị ám ảnh đi... tội nghiệp cậu ấy...”.

“Không chỉ có thế thôi đâu, con bé luôn đi ngủ rất muộn, và sáng nào ta cũng thấy mắt con bé đỏ lừ, cứ như con bé đã thức trắng cả đêm...”

Conan trợn tròn mắt. “Cháu cũng đã nhắc nhở cậu ấy rồi! Mỗi sáng đến trường, cháu luôn hỏi tại sao cậu ấy trông lúc nào cũng mệt mỏi rã rời thế, cậu ấy bảo cậu ấy luôn ở trong phòng thí nghiệm để điều chế thuốc giải... ý ông là cậu ấy đã nói dối ?, Conan hỏi, giọng trầm buồn, “Sao cậu ấy lại nói dối cháu ?”.

“Ta chắc chắn con bé luôn ở trong phòng nó cả tuần vừa rồi, cửa lúc nào cũng khóa kín, ta còn nghe thấy tiếng nó khóc nữa, Shinichi! À, và còn một chuyện kỳ lạ nữa ... khi nấu ăn con bé cho nhiều hành tây hơn bình thường... và còn rất hay lui tới cửa hàng bách hóa nữa... mà đi rất lâu, lâu như vậy nhưng lại chỉ mang về rất ít thực phẩm... Ta không dám hỏi tại sao con bé mất nhiều thời gian chỉ để mua mấy thứ lặt vặt, Ai-kun thường đi mua sắm rất lâu, nhưng chưa bao giờ LÂU như vậy... con bé có thể sẽ nghĩ ta không coi trọng công sức nó bỏ ra để giúp ta làm việc nhà và các việc khác nên ta không muốn hỏi ... cháu biết con bé mà...”

“Thật sự rất đáng nghi...”, Conan gật đầu đồng tình.

“Thêm nữa, thỉnh thoảng ta có lén nhìn... dù con bé có vẻ đang giấu giếm, nhưng ta vẫn để ý thấy trong túi áo con bé có vài lọ thuốc nhỏ nữa...”, bác Agasa nói với vẻ lo âu. “Và ta thấy con bé hay lẩm nhẩm câu Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này rất nhiều lần... Có chuyện gì vậy đang xảy ra vậy, Shinichi ? Cháu là thám tử... cháu phải tìm hiểu chứ... xem có chuyện gì với con bé... ?”

Conan nghiến răng, “Cháu phải tìm hiểu chuyện này... cháu có một linh cảm xấu...”

Bác Agasa mỉm cười, “Phải đấy... và trước khi cháu chuẩn bị đi... làm ơn lấy hộ ta cái lược... ta thật sự rất cần chải tóc bây giờ...”

Conan cười méo xệch, “Cháu lấy đây... cháu lấy đây...”. Rồi cậu lại lết lên cầu thang, cuối cùng cũng lên tầng hai.

“Xem nào... phòng của bác tiến sĩ.... ở đâu nhỉ... ?”, Conan lẩm bẩm.

Cậu đi lướt qua các cửa phòng trên hành lang từ trái sang phải.

“Ah... đây rồi...”, cậu tìm thấy cánh cửa và mở ra.

Cậu bước vào phòng, nhìn quanh xem có thấy cái lược của bác tiến sĩ đâu không. Nhưng thay vì thấy nó, cậu để ý một chiếc bàn nhỏ làm bằng gỗ gụ... cậu bước đến gần.

Cậu trợn mắt, mồm há hốc phát hiện ra một điều sau khi nhìn thấy một thứ... một mảnh giấy ghi nhớ nhỏ để trên bàn.

Đây KHÔNG PHẢI là phòng của bác tiến sĩ.

Đây là phòng của Shiho Miyano. Phòng của Ai-kun, như cách mà bác tiến sĩ gọi. Và phòng của Haibara theo cách gọi của Conan.

Nhưng vấn đề là... Conan đang đứng trong phòng của cô.

Đúng vậy, nếu cô biết chuyện này, cô sẽ giết cậu.

Giờ thì Conan phải thành một cậu bé ngoan ngoãn và rời khỏi ngay khỏi đây để không đụng chạm gì đến không gian riêng tư của cô. Nhưng, Haibara đang không ở đây, không gì may mắn hơn với một thám tử tò mò. Đúng vậy, đương nhiên rồi, cậu là một thám tử mà, và cậu phải khám phá bí mật của Haibara mà bác tiến sĩ đã nhờ. Có thể không có ích gì nhưng đằng nào cậu cũng ở trong phòng rồi, đứng im một chỗ... quan sát, săm soi đồ đạc của cô. Cậu biết thế này là xâm phạm quyền riêng tư nhưng đây là vì một mục đích cao cả.

Thật đấy.

Cậu cười thầm, Conan biết rất rõ những điều cậu đang làm là không đúng... cậu định sẽ chỉ đọc mảnh giấy ghi nhớ thôi, kìm lại tính tò mò, và sau đó rời khỏi đây ngay lập tức, không để lại dấu vết gì. Well, ít ra thì cậu cũng đã cố rồi.

Trời, nếu Haibara mà có máy quét nhận dạng dấu vân tay như mấy người trong phim CSI hay trong tổ khám nghiệm gì đó hoặc là FBI thì cậu sẽ chết chắc vì dấu vân tay của cậu in khắp mọi ngóc ngách trên bàn. Và cậu thậm chí còn chẳng nghĩ đến việc xóa dấu vết bằng cách lau sạch cách dấu tay trên bàn vì chúng sẽ để lại mồ hôi, một số tế bào da chết, DNA, điều đó thật tệ.

Đúng vậy, nhưng cậu đoán Ai chẳng có mấy cái công cụ chuyên dụng đó đâu... thậm chí cho dù cô muốn có một cái đi chăng nữa... cô mới chỉ 8 tuổi, cái tuổi vẫn còn khóc nhè... well, thực ra là 18 tuổi trong thân xác 8 tuổi thì đúng hơn, nhưng...

Nếu Shiho Miyano là một cô gái 18 tuổi dịu dàng, nhí nhảnh, chỉ quan tâm đến son phấn và chăm sóc da dẻ thì cậu cũng chẳng cần mất nhiều thời gian để tâm và lo lắng. Nhưng không, trong mắt cậu, cô là một cô gái 18 tuổi hay hoang tưởng, một cô gái với chỉ số IQ 180 và một cô gái khôn ngoan hơn cậu gấp trăm lần. Và hơn cả thế, cô nhanh nhạy và sắc sảo y như chiến hữu cũ của cô, Gin. Không những thế, cô rất nhạy bén, vậy nên chỉ cần một thứ gì đó xê dịch đi 1cm là cô phát hiện ra ngay, và cô sẽ kiểm tra kỹ lại cả căn phòng nếu cần thiết chỉ để tìm ra đích danh kẻ đột nhập hoặc căn vặn hỏi cung từng người một.

Thậm chí cả bác tiến sĩ Agasa, cha nuôi của cô, cũng bị cấm tiệt vào phòng cô trừ phi được cô cho phép. Cô kín đáo quá mức. Nếu đến cả bác tiến sĩ cũng bị cấm, thì cũng đừng hòng đến lượt tên thám tử lập dị Kudo này...

Conan rùng mình khi nghĩ đến những hình phạt cô có thể dành cho cậu.

Cậu vớ lấy mảnh giấy ghi nhớ và bắt đầu nghiền ngẫm.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: (fic dịch) Blind

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:29 pm

Chap 2: Suspicious (Part 1)

Đây là danh sách những việc cần làm.

Dành cho hôm nay.

(Lưu ý: Chữ in đậm là suy nghĩ của Conan; chữ in nghiêng là những dòng trong giấy nhắc nhở của Haibara)

Conan mỉm cười.

Thảo nào Haibara đến cửa hàng hôm nay. Hôm nay là thứ bảy...

Viết cộc lốc quá, đúng kiểu Haibara. Đơn giản và ngắn gọn.

Ngủ dậy lúc 9h sáng.

Conan tủm tỉm cười.

Cậu ấy đúng là người chuẩn xác về giờ giấc, chính xác đến cả giờ thức dậy và lại còn viết ra nữa. Cậu ấy tự ép mình vào khuôn phép thật đấy, Conan nghĩ, cậu nhớ hồi đi học khi còn là Shinichi, cậu lúc nào cũng đến trường trễ vì ngủ dậy muộn, cậu còn không có nổi một cái đồng hồ để báo thức. Cậu nhìn quanh căn phòng. Wow, Haibara có đến 3 cái đồng hồ. Chẳng trách cậu ấy vẫn có thể thức dậy được dù lúc nào cũng buồn ngủ!

Sau đó ăn bánh mì nướng và uống cafe.

Bữa sáng ngon lành phết, Conan nghĩ.

Tắm nước ấm.

Ah... tắm nước ấm khá tốt đấy. Conan đỏ mặt, tưởng tượng ra cảnh Ai đang tắm.

Đi khám bác sĩ riêng.

Oh... được rồi... đọc tiếp nào...

Từ từ ! Đợi đã!

QUAY LẠI ! QUAY LẠI!

EEHHHH.... Bác sĩ ? Haibara đi khám bác sĩ ? Conan sửng sốt. Haibara bắt đầu đi khám bệnh từ bao giờ vậy ? Hay cậu ấy bị ốm và không chịu nói cho mọi người biết... nhưng mình thấy cậu ấy trông vẫn ổn mà... Bác sĩ... chắc ý cậu ấy không phải nói đến bác tiến sĩ, vì ở đây cậu ấy viết là bác sĩ RIÊNG, cậu ấy sẽ không tự ý coi bác tiến sĩ như sở hữu của riêng mình thế đâu.

Oh... well... bác sĩ ? Lạ thật đấy. Giờ thì... đọc tiếp nào...

Mua hành tây...

Cậu ấy có vấn đề quái quỷ gì với hành tây thế nhỉ ? Conan nhớ lại bác tiến sĩ vừa nói là dạo này cô dùng hành tây vô tội vạ.

Về nhà, tắm lại lần nữa...

Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này...

Đợi đã... lại nữa này... cái câu mà bác tiến sĩ vừa nói đến. Đúng LÀ kỳ quặc. Mình có một linh cảm không hay... Cái cụm từ quái quỷ này là cái gì nhỉ!

Thái hành tây và khóc.

Bây giờ thì cậu ấy lại còn viết hẳn ra thế này, tại sao nhỉ ? Cứ làm như việc khóc là quan trọng lắm ý... việc gì phải ghi hẳn vào danh sách những việc cần làm thế này. Cậu ấy có ý gì ? Cậu ấy thái hành nên cậu ấy CÓ THỂ khóc ? Nhưng tại sao cậu ấy lại cố ý muốn khóc thế này ... ?

Mình không thể hiểu nổi...

Việc này càng lúc càng quái lạ... Cậu ấy có vấn đề gì với hành tây nhỉ ?

Oh well, xem cậu ấy còn viết gì tiếp ở dưới nữa... ah... đây rồi...

Conan lướt nhanh qua dòng phía dưới.

Tra Olopatadine HCL Patanol vào mắt.

Mắt Conan mở to, tim giật thót. Có một cái gì đó bất ổn ở trong người cậu. Cậu cảm thấy có cái gì đó THẬT SỰ không ổn tí nào.

Olopatadine HCL Patanol ? Cái quái gì vậy ? Chẳng lẽ đây cũng là tên của một loại thuốc à ? Chắc vậy, cậu ấy là một nhà khoa học mà... Ế... từ từ! HCL... chẳng phải là axit hydrochloric sao... uh-huh, đúng rồi, vậy... vậy đây là AXIT CLOHYDRIC! Mắt Conan trừng trừng nhìn vào tờ giấy, con ngươi mở to hết cỡ. TẠI SAO Haibara lại nhỏ axit vào mắt ? Cậu ấy có bị ĐIÊN không vậy ? Nó sẽ làm BỎNG mắt cậu ấy mất! Conan nuốt cục nghẹn trong cổ họng xuống, nhớ lại câu “Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này”, cậu cắn môi, đôi mắt chìm trong nỗi buồn.

Haibara ... cậu ấy... cậu ấy đang muốn tự làm cho mình bị mù... Conan nghĩ, tim cậu nhói đau. Khổ thân... khổ thân cậu ấy... cậu ấy đã quá mệt mỏi khi phải chứng kiến thế giới nghiệt ngã này, và giờ... thay vì tự sát... cậu ấy lại muốn bị mù ? Ah... vậy ra đó là những gì mà bác tiến sĩ đã nói đến! Lọ thuốc mà bác tiến sĩ đã nhìn thấy... vậy ra là nó! Thật KHỦNG KHIẾP... mình phải ngăn cậu ấy lại... mình không thể để cậu ấy tự hủy hoại bản thân như vậy...

Conan đau xót nghĩ.

Giờ thì... dòng tiếp theo nào...

Mắt cậu lại lướt xuống dòng tiếp.

Chờ xem tác dụng và đi ngủ.

Chờ xem “tác dụng” ? ... Tác dụng khiến cho mắt bị mù... Haibara điên thật rồi!

Dù thế nào đi nữa, mình cũng phải ngăn cậu ấy lại... mình không thể để chuyện này xảy ra, không bao giờ ! Mình đã hứa phải bảo vệ cậu ấy... và mình cũng hứa sẽ đưa cậu ấy đi trên con đường đúng đắn nhất! Haibara... tại sao... tại sao cậu lại tự hành hạ bản thân thế này ?

Bỗng nhiên, Conan nghe thấy tiếng bước chân... tiếng bước chân bước vào nhà bác tiến sĩ. Tim cậu đập thình thịch như trống đánh, mồ hôi bắt đầu vã ra trên trán khi nghe thấy một giọng con gái vọng lên từ dưới nhà... giọng của người sẽ đập chết cậu và quẳng xác cho chó gặm nếu phát hiện ra cậu- khách không mời trong căn phòng này.

“Tiến sĩ, cháu về rồi!”

Ai Haibara, người viết ra cái mảnh giấy danh sách những việc cần làm mà nãy giờ Conan Edogawa chăm chú đọc, chào tiến sĩ bằng giọng đều đều.

“Cháu về rồi à, Ai-kun!”

Bác Agasa cố tỏ vẻ như bình thường- vì Conan đang ở trên đó và nếu cô bắt được cậu đang ở trong phòng cô thì ông sẽ bị ướp muối và bị đem ra quầy bán hải sản đông lạnh ở chợ, vì rõ ràng ông đang đồng phạm với Conan trong cái vụ xâm nhập bất hợp pháp quyền riêng tư của cô. Haibara rất sắc sảo và nhạy bén, càng làm cô trở nên đáng sợ và nguy hiểm hơn gấp bội. Thậm chí cô có thể từ luôn quyền giám hộ với tư cách cha nuôi/người đỡ đầu của ông, nếu được. May mắn thay, ông thấy mình nói dối khá ổn.

Ít ra là ông nghĩ vậy... nhưng, có thật vậy không ?

Bác tiến sĩ vừa cười hì hì vừa gãi gãi cái đầu hói- thực ra là vừa lo lắng vừa gãi đầu thì đúng hơn.

Theo ông thấy thì hình như Haibara bắt đầu để ý thấy ông hơi đáng nghi và đang che giấu điều gì đó. Cô rất nhanh nhạy trong chuyện này, như thể cô đọc được suy nghĩ của người khác và nhìn thấu được mấy trò trá hình hay vờ vịt gì đó. Đúng là được đào tạo từ lúc còn nhỏ ở trong tổ chức có khác.

Haibara bắn một tia nhìn lạnh lẽo về phía ông trước khi vào phòng tắm để tắm hơi.

Bác tiến sĩ đang giấu mình chuyện gì đó... Haibara nghĩ.

Trong phòng tắm, Haibara vừa cau mày suy nghĩ vừa cởi quần áo ra. Cô mỉm cười.

Mình vừa mua được lọ dầu gội mới!

Haibara mắt sáng rực, phấn khích kêu thầm lên trong đầu khi mở lọ dầu gội và kem dưỡng tóc vừa mới mua ở cửa hàng bách hóa ra. Cô cởi áo trong ra, rồi bước vào phòng bồn tắm hơi, cho dầu gội đầu lên đầu.

Conan nhẹ nhàng để lại tờ giấy nhắc việc vào vị trí lúc trước trên bàn. Conan đang chờ đợi thời cơ... đợi đến lúc nghe thấy tiếng trong phòng tắm, tiếng nước chảy. Và rồi, cậu nghe thấy tiếng “whoosh... shush... splash... whoosh...” từ trong phòng tắm. Cậu rón rén bước từng bước xuống nhà, cố không tạo một tiếng cọt kẹt nào từ các bậc gỗ trên cầu thang. Cậu hy vọng tiếng trong nhà tắm đủ to để át đi những tiếng động nhỏ trên sàn gỗ khi cậu bước xuống tầng.

Mỗi bước chân như từng giây sống còn của cậu, nếu lộ ra thì cậu đừng hòng mơ tới việc chạm được vào cái cửa chính trong tình trạng vẫn còn thở được.

Nhưng nếu Haibara bỗng nhiên bước ra từ phòng tắm trong tình trạng không mảnh vải che thân, dù chẳng có khả năng xảy ra chút nào, mà thấy cậu đang rình mò trong phòng ngủ tuyệt mật của cô thì... cậu không dám tưởng tượng tiếp nữa, nhưng nếu có xảy ra chuyện ấy thật thì cậu cũng chẳng biết phải làm thế nào... Có lẽ lúc Haibara đặt tay lên người cậu cũng là lúc cậu thăng luôn lên trời. Cậu nghĩ trong khi nuốt ực nước bọt, đủ to để lũ kiến trên sàn nhà nghe thấy. Mồ hôi chảy nhễ nhại, nhồn nhột trên mặt.

Cậu thở phào nhẹ nhõm khi chạm chân xuống bậc cuối cùng của cầu thang.

“Tiến sĩ...” Conan gọi thầm, mắt vẫn dè chừng cánh cửa phòng tắm mà Haibara đang ở trong đó. Cậu cần để mắt đến cánh cửa ... hay... hay... để ý đến... và sau đó cô sẽ bất chợt nhảy xổ ra khỏi bồn tắm và tung một chưởng karate với cậu... Cậu lại nuốt nước bọt. Bạn có thể nói rằng Conan-kun thấy hơi chút, không, rất cắn rứt vì hành động lén lút vừa rồi. Nhưng, sau khi đọc xong danh sách những việc cần làm của cô, thì giờ cậu đã chính thức xác định đây là vì một mục đích cao cả, vì đôi mắt của Haibara.

Bác Agasa lo lắng nhìn theo Conan đang nhón chân nhẹ nhàng ra phía cửa chính.

“Cháu sẽ quay lại vào buổi tối... cháu sẽ nói chuyện với cậu ấy... mọi chuyện sẽ ổn thôi...”,

Conan mỉm cười nói, giọng chắc nịch, “Cháu hứa đấy”.

Nói xong, cậu từ từ mở cửa ra ngoài. Một tiếng “click” khe khẽ kêu lên khi cửa đóng.

"Thay ta chăm sóc con bé nhé...Shinichi-kun...” bác Agasa nghĩ, đặt hết niềm tin vào cậu thám tử lừng danh.

Haibara đang ngâm nga mấy giai điệu nhẹ nhàng trong khi đang gội đầu. Đột nhiên, cô ngừng lại khi nghe thấy một tiếng động nhỏ- tiếng cửa đóng ở bên ngoài. Đúng vậy, lại một lần nữa... quả nhiên tổ chức đã rèn luyện cho các giác quan của cô cực kỳ nhạy bén.

Cô nheo mắt lại, mi mắt khẽ giật, cô đang nghi ngờ.

Có gì đó là lạ... Haibara nghĩ. Chẳng lẽ họ biết mình đang định... oh không... họ đã phát hiện ra rồi!

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: (fic dịch) Blind

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:30 pm

Chap 2: Sự thật (Part 2)

Ai bước ra khỏi phòng tắm, lau mái tóc ướt sũng bằng một cái khăn bông xanh. Cô mặc một bộ pijama màu tím phớt mà bác tiến sĩ mua cho cô. Sàn nhà khá trơn, cô phải bám tay vào tường để không bị trượt chân.

Sau một hồi thư giãn trong phòng tắm, cô mỉm cười.

Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này.

Đến lúc rồi, cô nghĩ.

“Shinichi-kun...”, bác tiến sĩ thì thầm qua điện thoại với Conan. “Suỵt”.

“Gì ạ ?”, Conan hỏi, miệng vẫn còn nhồm nhoàm ăn bánh mỳ nướng phết bơ, chân gác lên ghế sofa, còn người thì ngả xuống ghế tựa bằng gỗ, tư thế ngồi khá thoải mái. “Sao bác phải thì thầm như thế ?”.

“Ai-kun... con bé về phòng rồi...” bác Agasa lại nói khẽ, Conan giật nảy mình.

“Mới có 8h tối mà bác...” Conan nói, “Cậu ấy đã ăn tối chưa ạ ?”.

“Con bé chỉ ăn một ít salad rau rồi bảo “cháu xin phép” và chạy luôn lên phòng, sau đó ta hỏi con bé đang làm gì thì con bé bảo là chẳng có gì đâu, rồi đóng sầm cửa lại”, ông nói.

“Được rồi!”, Conan bảo. “Cháu sẽ sang đấy ngay! Cháu sẽ thử trèo lên cửa sổ phòng cậu ấy hoặc làm gì đó...”

“À... có một cái cây khá cao gần phòng nó, cháu có thể trèo lên đấy rồi kín đáo quan sát con bé xem”.

“Ý hay đấy bác!”, Conan cười toe toét rồi bật dậy khỏi ghế. “Cháu sẽ sang ngay!”

“Ừm”, ông gật đầu, “cám ơn cháu, Shinichi-kun”.

Cả hai gác máy.

Conan không ăn bánh nữa và chạy ngay ra cửa, vừa chạy vừa vội chào tạm biệt Ran-nee chan.
Cậu rời khỏi Văn phòng thám tử Mouri, nhằm hướng nhà bác tiến sĩ thẳng tiến.

“Em mệt mỏi vì thế giới này lắm rồi...”, cô nức nở. “Em muốn chết...”

“Không em yêu... ! Đừng... Anh yêu em!”, người con trai ôm chặt lấy cô. “Anh sẽ chết mất nếu không có em!”

“Oh... anh yêu...!”, cô gái thút thít.

“Oh... em yêu...!”, chàng trai khẽ thì thầm.

Đèn đã tắt hết, Ai ngồi bên mép giường, khóc thút thít. Hộp khăn giấy ở bên trái cô vơi dần, trong khi thùng rác ở bên phải thì đầy dần lên với đống khăn giấy ẩm ướt. Cô ngồi khoanh chân. Mắt cô ầng ậng nước, cô vừa sụt sịt vừa lau mũi bằng khăn giấy.

“Thật là cảm động...” Ai nức nở.

BANG!

“Ah...” Cô gái kêu lên, túm chặt lấy áo chàng trai.

“Em yêu, KHÔNNGGG!” chàng trai hét lên, ôm chặt cô gái và đưa cô tới bệnh viện.

“Oh...wow... tình yêu của họ thật đẹp...”, cô sụt sịt.

“Bác sĩ! Bác sĩ! Cô ấy sẽ không sao chứ ?” chàng trai như phát điên lên, nước mắt lăn dài trên má.

Ai khẽ nheo mắt lại và thở dài.

“Oh làm ơn đi... chắc chắn rồi, cô ấy sẽ sống thôi... cô ấy chỉ bị bắn vào bụng thôi mà... có phải là bị bắn vào phổi hay vào ngực đâu... họ còn đưa cô ấy vào viện ngay lập tức nữa... đương nhiên rồi, đồ đần, cô ấy sẽ sống mà...”

Ai mỉm cười, lau nước mắt. “Thật lãng mạn...”.

Conan khẽ mở cửa sổ, nhẹ nhàng trèo vào phòng cô nhờ sự trợ giúp của cái cây cao cạnh nhà bác tiến sĩ. Thật may là cậu chui vừa vào cái cửa sổ với thân hình trẻ con. Có vẻ như Haibara lại cắt hành tây... Conan nghe thấy tiếng “thud”... “thud”... tiếng dao thái vào hành. Và cô lại khóc... Conan nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ từ cô. Hình như cô quá lo lắng vì chuyện gì đó. Tivi đang bật, nhưng cậu không để ý. Cậu rón rén bước đến gần cô nhưng cô không nhận ra vì tiếng TV khá to... và có vẻ như đấy là một bộ phim tình cảm khá sướt mướt.

Cậu chui xuống gầm giường, ẩn mình một lát để quan sát cô.

Sau một lúc lâu vừa cắt hành vừa khóc, cuối cùng cô cũng ngừng cắt hành và cầm lấy lọ thuốc để trên bàn. Tivi vẫn bật. Cô đang định nhỏ Olopatadine HCL Patanol vào mắt trái, ngay lập tức Conan cuống cuồng xông ra:

“Đừng, Haibara”.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: (fic dịch) Blind

Bài gửi  Admin on Sat Jun 30, 2012 9:31 pm

Part 2

Ai ngừng tay, sững người, đặt lọ thuốc xuống bàn. Cô quay lại, ánh nhìn giận dữ. Cô ngồi vắt chéo chân, gằn giọng.

“Cậu đang làm gì ở đây hả Kudo ?”

Thật là đáng sợ khi có đứa con gái nói chuyện bằng cái giọng đầy sát khí như thế.

Cô nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn.

“Sao cậu lại vào được đây ?”, cô hỏi, nhấn từng chữ.

Conan mỉm cười, “Thật may là tớ đã phát hiện kịp thời”.

Ai Haibara khoanh tay trước ngực.

“Vậy, nếu cậu đã đạt được mục đích rồi thì RA NGOÀI !”, cô bực bội. “Và đừng có kể cho bất cứ ai về những gì cậu vừa nhìn thấy... nếu không...”, cô nhìn trừng trừng, “Sao chứ ? Tớ cũng có những cảm xúc con người bình thường chứ!”, Haibara kêu lên. “Tớ không biết cậu trốn ở đây bao lâu rồi... từ buổi chiều tớ cảm thấy cậu đã biết bí mật của tớ rồi... cậu và bác tiến sĩ... nhưng nếu cậu dám mang chuyện này ra để châm chọc tớ thì tớ sẽ nghiền cậu ra làm ...”

Conan ngắt lời, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngây ngô, “Nhưng... chẳng phải cậu định tự làm cho mình bị mù à ?”

Haibara há hốc mồm, lùi lại. Mắt cô mở to, sốc.

“Sao tớ lại muốn làm cho mình bị mù chứ ?”, cô hỏi. “Cậu nghĩ đâu ra cái chuyện đó thế ?”.

“Ừ thì, vì cậu nhỏ cái thuốc đó vào mắt... và tớ thấy ghi HCL trên nhãn, tớ nghĩ đó là axit clohydric hoặc axit hydrochloric... vì thế... cậu muốn tự làm hỏng mắt mình...”, Conan giải thích.

Haibara chớp chớp mắt rồi phá lên cười.

Conan cũng ngây ra, mắt chớp chớp, “Vậy... vậy là... câu KHÔNg hề có ý định tự làm mình mù hả ?”.

“Không...”, Haibara vừa nói vừa cười. “Đương nhiên là không rồi, đồ ngốc! Tớ còn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó! Cũng đã có lúc tớ cũng nghĩ đến chuyện tự sát nhưng còn mù thì ... ? Không, đương nhiên là không! Tên đần độn nào mà lại muốn thế chứ ? Tớ thấy cuộc sống của mình bây giờ khá ổn rồi, thật đấy...”.

“Nhưng... vậy cậu giải thích tại sao cậu luôn cho nhiều hành tây vào thức ăn của bác tiến sĩ và cậu lúc nào cũng cắt hành ? Và giải thích luôn cả chuyện lúc nào cậu cũng khóa mình trong phòng mỗi tối ? Còn chuyện cậu đi khám bác sĩ nữa ? Và tại sao cậu luôn nói câu “Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này”, hả ? Có phải nó có nghĩa là cậu mệt mỏi khi phải sống thế này rồi đúng không ? Rồi cậu giải thích thế nào về cái thứ mà cậu định tra vào mắt vừa nãy ? Và còn cái tờ giấy có ghi “chờ xem tác dụng” là nghĩa gì ? Cậu đang đợi tác dụng sẽ khiến cậu bị mù, đúng không ? Suy luận của tớ không thể sai được... ý tớ là... gần đây cậu làm rất nhiều những việc kỳ quặc...”

Conan di di chân dưới sàn, có chút bối rối.

Haibara bật cười. “Bác tiến sĩ bảo cậu thế, đúng không ?”.

“Đúng vậy!” Conan nói, “Bác ấy rất lo lắng cho cậu... và cả tớ cũng lo nữa, ... và ...”.

“Cậu hiểu nhầm hết rồi...” Haibara vừa nói vừa cười. “Không phải vậy đâu... Thôi được rồi, tớ nói, sự thật là ... mấy ngày gần đây mắt tớ hơi ngứa...”

“Ngứa ?”, Conan hỏi.

“Phải... cậu nhớ lúc bọn mình đi biển tuần trước với lũ nhóc và bác tiến sĩ chứ ?”
Conan gật đầu.

“Lúc đó, vài hạt cát bay vào mắt tớ, làm mắt tớ ngứa ngứa... tớ cố rửa mắt bằng nước nhưng mắt tớ vẫn đỏ lừ lên, rất khó chịu. Cho nên tớ nghĩ cần phải làm gì đó”.

“Vậy là... ?”, Conan hỏi.

“Tớ đi gặp bác sĩ, một bác sĩ nhãn khoa”, cô giải thích.

“Ah... ok! Hóa ra là vậy! Và đấy cũng là lý do tại sao cậu lại mất nhiều thời gian ra ngoài mua sắm đúng không ? Vì cậu lén đi gặp bác sĩ, không cho bác Agasa biết về chuyện mắt của cậu để không làm bác ấy lo lắng đúng không ?”, Conan mỉm cười.

“Chính xác”, Haibara gật đầu.

“Nhưng còn chuyện hành tây là thế nào ?”.

“À... bác sĩ bảo tớ là tớ nên chảy nước mắt để trôi bụi trong mắt ra... như kiểu rửa sạch ấy... để chữa trị... vậy đó... Tớ cho nhiều hành vào món ăn của bác tiến sĩ vì thừa lắm hành quá... Tớ phải cắt hành để mắt tớ cay xè và chảy nước mắt, làm mắt tớ... ừm... nói thế nào nhỉ... được thanh trùng... à không... ý tớ là được rửa sạch khỏi đống bụi bặm hôm chủ nhật tuần trước...”.

“Oh...”, Conan gật gù, “Vậy còn cái thứ mà cậu định nhỏ vào... ?”

“Ừ, đây là thuốc bác sĩ đưa cho tớ”, Haibara nói.

“Nhưng tớ tưởng axit hydrochloric sẽ làm cho...”

Haibara bật cười, “Nó chỉ chứa một lượng cực nhỏ thôi... thuốc này dành cho những người có vấn đề về mắt... chẳng gây hại gì đâu”.

“Oh...ok... nhưng vẫn còn những thứ tớ vẫn chưa hiểu được...”

“Ok... lý do tớ khóa mình trong phòng mỗi tối là vì tớ đang xem chương trình TV yêu thích... và không muốn bị làm phiền”, cô giải thích.

“Oh... nhưng bác tiến sĩ lại thấy cậu khóc và mắt đỏ ngầu vào mỗi sáng là thế nào ?”.

“Ừm thì... bộ phim khá cảm động... và tớ cũng là con người chứ bộ”, Haibara nói, “Đó là tại sao tớ lại khóa mình trong phòng và không nói cho ai biết chuyện hàng ngày tớ đều xem phim tình cảm lãng mạn vì cậu sẽ phát hiện ra chuyện tớ khóc và lấy chuyện này ra để giễu cợt tớ, lòng tự tôn của tớ sẽ bị chà đạp... vậy đó, giờ thì cậu đã biết hết rồi, Kudo-kun”.

“T-Tình cảm lãng mạn ?”, Conan rít lên, “Vậy cái mà cậu đang xem chính là ...”.

“Phải, tớ đang xem dở tập vừa rồi... thật cảm động... nó kể về hai người yêu nh-”

Conan vội giơ hai tay lên xua xua, “Thôi được rồi. Giờ thì tớ đã rõ mọi chuyện rồi, tớ không cần biết nội dung của bộ phim cậu đang xem... trời ạ... cậu giống y như Ran... tớ không ngờ là cậu lại thích mấy cái bộ phim vớ vẩn này”.

“Nó không vớ vẩn! Đó là phim tình cảm bi kịch rất cảm động... Tớ thích nó”, Haibara vặn lại, “Tớ là con gái... cũng chỉ là con người... và đương nhiên là tớ không thể cho cậu thấy con người thật của tớ rồi...”

“Được rồi... nhưng sao cậu lúc nào cũng lẩm nhẩm câu “Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này” ?”, Conan hỏi.

“Tớ đã bảo cậu rồi... tớ rất thích bộ phim này”, cô giải thích.

“Rồi sao... ?”, Conan hỏi, hoàn toàn không hiểu có gì liên quan.

Mặt Haibara xịu xuống, “ Cậu đúng là đần độn, Kudo...”, cô thở dài khi nhìn thấy cái vẻ mặt ngố ngố hiện lên dấu chấm hỏi to đùng của Conan. “Tên phim này là Đôi mắt quá mệt mỏi để nhìn thế giới này”. Phim kể về một cô gái bị mù chịu đầu hàng trước số phận, bỗng một người con trai xuất hiện, anh ta yêu cô gái và giúp cô lấy lại niềm tin vào cuộc sống và rồi cô gái cũng yêu anh ta. Nhưng đáng buồn là kẻ thù của cô gái đã bắn cô và-”

“Oh...”, Conan cười ngố ngố, giờ mới vỡ lẽ ra. “Tớ đúng là ngốc thật... vậy là mọi suy đoán của tớ sai ngay từ đầu... Vậy... hóa ra vì cậu cuồng bộ phim này quá... nên cậu lúc nào cũng khóc... và cái mà cậu nói là “chờ xem tác dụng” là chờ xem tác dụng của thuốc trị ngứa mắt... phải không ?”

“Chính xác 100%, Kudo”, Haibara nói, “Giờ, nếu cậu không phiền thì làm ơn giải thích làm thế nào mà cậu vào được đây ?”.

“Qua cái cửa sổ kia... leo cây vào...”, Conan cười toe toét.

“Trời, lần sau tớ phải khóa lại mới được...”, Haibara vừa nói vừa lắc đầu.

“Dù sao thì, tớ cũng xin lỗi... vì đã lẻn vào”.

Một nụ cười nở trên môi Haibara, “Nhưng tớ phải cảm ơn cậu. Cám ơn cậu và bác tiến sĩ... vì đã quan tâm...”.

“Ừml, cậu rất quan trọng với tớ và bác tiến sĩ mà, Haibara”, Conan đặt nhẹ tay lên vai cô, “với tất cả chúng tớ...”.

“Thôi được rồi, nếu cậu không phiền... và nếu không còn gì để nói nữa, thì làm ơn rời khỏi phòng tớ NGAY BÂY GIỜ...”, Haibara ra lệnh.

Conan giật bắn mình, vội gật đầu, và đi ra phía cửa sổ.

“Oh, và, tớ muốn cậu đi ra bằng cửa ra vào hơn”, Haibara chỉ về hướng cửa ra vào phòng ngủ của cô. “Tớ không muốn một thám tử nào bị thương khi ngã từ trên cây xuống đâu. Trừ khi cậu nghĩ rằng trèo từ trên cây xuống an toàn hơn là bước xuống nhà bằng cầu thang”, cô mỉm cười mỉa mai.

Conan gãi đầu cười hì hì. “À ừ nhỉ”. Cậu mở cửa rồi quay lại nói “Ngủ ngon nhé, Haibara”.

Haibara khẽ mỉm cười lại, “Cậu cũng vậy, Kudo-kun”.

Conan đóng cửa lại và đi xuống nhà, kể cho bác tiến sĩ tất cả mọi chuyện về những hành động bí ẩn của Haibara.

Haibara bước về phía cửa sổ, và mở nó ra. Ánh trăng đêm rằm lan tỏa trên bầu trời đêm, cô ngước lên ngắm nhìn vẻ đẹp thiên nhiên tuyệt diệu ấy, một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt, cô thì thầm.

“Cám ơn, Kudo, chúc cậu ngủ ngon”.

***The end***

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 84
Join date : 27/06/2012

Xem lý lịch thành viên http://vampire.justgoo.com

Về Đầu Trang Go down

Re: (fic dịch) Blind

Bài gửi  Sponsored content Today at 9:28 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết